Sống chậm

Thảo luận trong 'Cảm nhận cuộc sống' bắt đầu bởi cỏ lông chông, 26/8/09.

  1. cỏ lông chông Thành Viên Danh Dự

    Sống chậm_ đơn giản chỉ để nhặt nhạnh nhưng gì đó trong cuộc sống mà nếu vội vàng sẽ lướt qua, quên mất.....nhiều những lần như thế em trở thành vô tâm.
    Sống chậm để em ko vội vã xô bồ mà quên mất phương châm sống của mình. Rồi ân hận.
    Sống chậm đơn giản hơn "cuốn sổ nhỏ" với những gì vớ vẫn ngẩn ngơ em viết ra, những điều em đọc được, những băn khoăn suy nghĩ của riêng em và chia sẻ với mọi người.
    Sống chậm để yêu thương em nhé !
  2. cỏ lông chông Thành Viên Danh Dự

    Cho và nhận
    Người Nhật không nợ của ai bất cứ điều gì. Khi nhận từ ai một điều gì đó, ngay lập tức họ đáp lại bằng cách này hay cách khác.
    1. Tôi nhớ một chi tiết rất đắt trong truyện Cú điện thoại.
    Ngày lễ Thanksgiving... Gần 9 giờ tối, chuông điện thoại lại đổ. Nam nhìn số và nhận ra số điện thoại của Aika. Tim anh nặng trĩu. Anh lưỡng lự rồi quyết định kệ cho chuông điện thoại đổ dài. Không thấy Aika để tin nhắn... Mười một giờ đêm, Nam nằm trên giường đọc sách. Chuông điện thoại lại đổ, xâm chiếm cả căn phòng. Anh nhìn số. Tim anh đập thình thịch. Vẫn là Aika.
    Sau đó khi căn phòng đã trở lại im ắng, Nam bấm nút vặn nhỏ chuông để nếu có ai đó gọi lại thì anh sẽ không nghe thấy. Sáng hôm sau khi Nam tỉnh dậy, trên màn hình điện thoại không báo cuộc gọi nhỡ nào.
    Mọi chuyện tưởng chừng đã chấm dứt... Nửa năm trôi qua... Nam gặp Toko trên đường về nhà.
    - Cách đây lâu rồi Aika có gọi điện cho tôi. Không biết cô ấy dạo này ra sao. Đã tốt nghiệp và về Kyoto chưa nhỉ?
    Toko đang đi tháo găng tay, ngừng hẳn lại nhìn Nam:
    - Aika ở bên DePaul à? Anh không biết gì sao?
    - Biết gì?
    - Cô ấy chết được nửa năm rồi. Cô ấy tự tử vào đúng đêm Thanksgiving năm ngoái. Cô ấy chích dao vào bụng rồi cứ để máu chảy ra đến chết. Theo kiểu samurai ngày xưa. Thế mà nửa năm rồi...
    Một sự vô tâm, một chút ích kỷ đã giết chết một sinh mạng (dù Nam không trực tiếp gây nên cái chết của Aika).
    Khi bạn nhận được một tín hiệu cầu cứu, có thể là một cú điện thoại gọi lúc nửa đêm chẳng hạn, hãy đáp lại. Nếu không, có thể bạn đang quay lưng với sự tuyệt vọng của một con người!



    2. Lên đại học, tôi có dịp tiếp cận một loại hình học mới: seminar. Theo đó, từng nhóm SV sẽ nhận một đề tài nào đấy theo định hướng của giảng viên, sau đó họ sẽ tìm hiểu đề tài ấy và trình bày trước lớp cho toàn thể SV cùng thảo luận. Không phải nhóm nào cũng có khả năng trình bày tốt, dù ai cũng chuẩn bị rất chu đáo. Tôi còn nhớ có những nhóm sau khi say sưa trình bày xong, quay xuống đau đáu chờ các bạn đặt câu hỏi. Một sự im lặng khó chịu bao trùm toàn giảng đường. Các bạn đã hiểu hết những gì người thuyết trình nói hay không hiểu gì cả? Hay...?
    Tôi không bàn đến nội dung bài seminar ấy hay hoặc dở. Nhưng khi có ai đó trình bày một chuyên đề nào đấy cho bạn nghe, nghĩa là họ đang cho đi những hiểu biết của họ sau một quá trình tìm hiểu, nghiên cứu; nghĩa là bạn đang nhận từ họ những kiến thức đã được chắt lọc trong biển trời thông tin trên Internet, sách vở, tạp chí. Bạn đang nợ họ một lời đáp.
    Khi bạn lắng nghe một bài giảng của thầy cô hay một bài thuyết trình của bất kỳ diễn giả nào, dù hiểu hay không hiểu hãy cho họ biết điều đó!
    3. Tôi đang tham gia ban điều hành một CLB sách với gần 80 thành viên, mỗi tháng chỉ gặp nhau hai lần, toàn bộ thông tin hoạt động chủ yếu trao đổi qua email. Mỗi ngày tôi dành một khoảng thời gian kha khá để soạn và gửi email, những email dài và chứa khá nhiều thông tin. Trong list mail hơn 80 cái tên tôi gửi đi, chỉ dăm ba người gửi trả lời cho tôi. Phần lớn trong số còn lại tôi không biết email có đến được không, chủ nhân email có đọc được thông tin tôi cung cấp trong email hay không...
    Khi nhận một email (ngoại trừ spam), nghĩa là bạn đang nhận một thông điệp (dù nội dung email đó có cần thiết cho bạn hay không), hãy trả lời ngay khi đọc xong email lần đầu tiên, đừng để nó trôi qua và bạn lại nợ người gửi một lời đáp!
    4. Trong buổi sinh hoạt chuyên đề CLB sách của chúng tôi vào chủ nhật vừa qua, tinh thần cho và nhận đã được thể hiện qua những hành động rất đẹp, rất nhân văn. Minh Quân và Đỗ Linh (giáo viên ĐH Hoa Sen) cùng được bình chọn là hai nhân vật có những chia sẻ về người bố ấn tượng nhất trong chủ đề Chân dung của bố hôm đó: 21-6-2009. Chỉ có một phần quà là một quyển sách quý cho hai bạn mà ai cũng xứng đáng được nhận, làm sao đây?
    Cuối cùng Minh Quân tặng lại quyển sách ấy cho Đỗ Linh, “Sách thì quý, nhưng có một người bạn càng quý hơn”. Đỗ Linh nhận quyển sách từ Minh Quân và tặng lại cho Book & Friend Club. Quân và Linh, ai sống đẹp hơn?
    Tôi xin kết bài viết này bằng một câu nói quen thuộc của ai đó mà tôi không nhớ tên...
    “Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”.
    Hạnh phúc là khi cho đi, nghĩa là bạn đang nhận lại rất nhiều.

    [FONT=.VnTime] [/FONT]
  3. cỏ lông chông Thành Viên Danh Dự

    Nhiều người nói rằng "ghét dân Bắc, ghét con gái Bắc" tự nhiên lại khiến mình nghĩ nhiều. Chao ôi, ở đâu cũng vậy thôi, có người này người khác. Ko nơi nào toàn người tốt ko nơi nào toàn người xấu. Cũng có thể mình đã gắn bó với nơi này nơi mà những người Bắc đã cho mình biết thế nào là yêu thương. Đó là cô bạn học cùng suốt những tháng ngày sinh viên, lo lắng chăm sóc như người thân, đó là con gái Thái Nguyên. Rồi cả nhà bác cho mình ở nhờ những ngày thực tập, đó là ngôi nhà nhỏ bên dòng sông Đáy. Cả ông già đã đỡ mình dậy khi mình ngã xe, đó là người Hà Nội. Nhớ cô đi cùng xe đã trả tiền xe cho mình khi trong tui ko còn một đồng nào, đó là người Hải Dương...... Tất cả, những còn người ấy chẳng phải dân Bắc đấy sao?
    Mỗi người có một cách nhìn khác nhau, hãy cứ nhìn vào những điều tốt đẹp thôi, tất cả sẽ trở nên nhè nhàng hơn và lúc đó mới thấy hết ý nghĩa của cuộc sống.
  4. Nguyen Thi Nhat Minh Thành viên

    hihi ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu mà:) chúng ta gặp phải người ko tốt thì sẽ ko tốt thôi mà :d
    sống ở Hn 5 năm tớ cũng cảm nhận đc nhiều cách sống của miền bắc..... có vẻ tớ quen với c/s ở đây hơn là ở nhà rùi nói vậy có người lại bảo mất gốc ... nhưng thực ra thì mỗi người 1 cách sống mà.... đợt hè có vô Sg nhưng thực sự là ko quen với c/s trong này :( co' khi là tại ko quen nên cảm giác nó thế :d
  5. Adv Thành Viên Danh Dự

    Tớ chưa sống ở miền Bắc bao giờ, éc....thực ra thì có rồi nhưng mà chỉ có ngủ khách sạn thôi.... hehe ở Hà Nội và Móng Cái chỉ có mấy ngày.... nhưng lúc đi học thì tiếp xúc với toàn các em dân Bắc chính góc vào Nha Trang học. 5 năm cũng đủ để tớ phải lòng cô gái bắc....

    Đặc biết tớ rất thích con gái Bắt kỳ, vừa nhẹ nhàng lại vừa mãnh liệt. Ẩn chứa bên trong, có sức hút khó miêu tả thành lời.
  6. Nguyen Thi Nhat Minh Thành viên

    hihi cái này bùn cười nhỉ :P thích con gái bắc ah :))
  7. Adv Thành Viên Danh Dự

    Sao cô lại cười anh? chú ý cái khoản nhẹ nhàng và mãnh liệt.... hehe
  8. Nguyen Thi Nhat Minh Thành viên

    hihi thi tại thấy chú nc về gái bắc hay thôi :)) chứ thực ra thì yêu gái bắc cũng đc đảm đang :))
  9. cỏ lông chông Thành Viên Danh Dự

    "sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình"

    Có ai đó nói rằng, khi quay ngược trái tim mình lên, trái tim sẽ có hình ngọn lửa. Có phải đó là ngọn lửa của tình yêu thương, của tình người ấm áp? Ngọn lửa ấm áp cho tình yêu đi đến phút sống cuối cùng.

    Tôi cũng từng nghe người ta nói rằng, tuổi trẻ mang trái tim và tình yêu đầy nhiệt huyết, có thể cống hiến hết mình cho tình yêu và lý tưởng. Nhưng phải chăng chính vì trái tim nhiệt huyết ấy mải mê chạy theo những đam mê hoài bão mà quên mất ngọn lửa yêu thương?

    Tôi đã từng chứng kiến cảnh một bà già mù lòa dắt theo một đứa bé nhỏ đi ăn xin trong trời mưa gió lạnh căm căm, không một manh áo ấm. Nhưng đi đến đâu người ta cũng xua đuổi.

    Người bán hàng sợ “dông”, sợ hôi, sợ bẩn, sợ cả một ngày bị bà già “ám vía” mà không bán được hàng. Người qua lại thì muốn đi thật nhanh, tránh động phải bà lão kẻo bẩn những bộ cánh đắt tiền. Họ thì thầm: “Thời nay người giả ăn mày không hiếm. Thóc đâu mà đãi gà rừng”…

    Một đám đông xúm lại trên đường quây quanh anh thanh niên bị ngã nằm xõng xoài trên đường, máu bê bết, ánh mắt như cầu cứu van xin. Nhưng không ai để tâm. Họ tụ tập lại đây không gì hơn ngoài sự hiếu kỳ.

    Người ta không muốn dây, không muốn xắn tay vào đưa anh ta đến bệnh viện vì nghĩ sẽ gặp xui xẻo, rắc rối nếu nạn nhân chết trên đường đến bệnh viện. Có người độc miệng thì nói: “Uống rượu cho lắm vào. Tự chuốc vạ vào thân, ai thương”. Người tử tế bấm máy gọi cho xe cứu thương nhưng chờ xe cứu thương nhanh cũng 15-20 phút, còn nếu lâu và bị tắc đường cũng phải đến nửa tiếng, mà sự sống lại được tính bằng giây.

    Tôi đã từng chứng kiến một em bé gái mặt nhễ nhãi mồ hôi giữa trưa nắng hè đến từng cổng trường đại học cầu xin sự ban ơn của các anh chị sinh viên để có thêm chút tiền viện phí cho bố.

    Em tin rằng các anh chị sinh viên, với trái tim thanh niên đầy tình yêu và nhiệt huyết có thể phần nào giảm nỗi đau đang cào cấu người bố nằm chờ chết trong bệnh viện. Nhưng mọi người đứng đó nghe em trình bày rồi lại lắc đầu bỏ đi. “Lừa đảo bây giờ đâu có thiếu!”.

    Một anh chàng sinh viên nọ gọi điện về cho mẹ nói đang bận thi khi được biết mẹ ốm. Sự thật là anh ta “bận” dự lễ sinh nhật của người yêu. Thoáng chút ăn năn nhưng lại tặc lưỡi cho qua: “Mẹ thì có thể một năm về thăm vài lần nhưng sinh nhật người yêu chỉ có một”. Chẳng mấy bạn trẻ quên sinh nhật của người yêu, nhưng ai nhớ được ngày sinh của người mang cho mình sự sống?

    Có thể bạn sợ rằng tình yêu thương của mình cho đi mà không được nhận lại, hay cho nhầm chỗ. Nhưng đâu phải trên thế giới này tất cả đều là những toan tính, dối lừa.

    Bà cụ dắt cháu đi ăn xin trong trời rét căm căm, cô bé con đứng cổng trường đại học cầu xin ai đó giúp bố em, để rồi chỉ nhận được những cái xua tay - dường như chính họ mới là những người đã đặt tình yêu thương và sự tin tưởng của mình vào nhầm chỗ.

    Có ai đó nói gia đình là tất cả, nhưng bạn đã làm gì cho gia đình ấy? Một sự chăm sóc ân cần khi mẹ ốm, một cái nắm tay chia sẻ khi em buồn…đó là tình yêu không lời bạn dành cho họ. Giá như bạn cũng sẵn sàng chia sẻ, sẵn sàng cho đi tình thương như lúc bạn cần sự chia sẻ và tình thương ấy!

    Dẫu biết rằng ngọn lửa nào rồi cũng có lúc tàn. Nhưng hãy để cho ngọn lửa trong trái tim bạn sưởi ấm đến khi còn có thể. Bởi “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”.
  10. cuemcuatui Thành viên

    Nhiều khi cũng cần phải sống "Ngược" lại tý để cho cuộc sống bớt tẻ, suy nghĩ thì bớt nhức, tình cảm thì bớt bứt hơn đó bạn
  11. cỏ lông chông Thành Viên Danh Dự

    "nghĩ về mẹ trời luôn hồng sắc nắng
    Cây trong vườn ko gió cũng xôn xao"
    --------- lễ vu lan 2009------------
    Candy thích bài này.

Chia sẻ trang này