Tha thứ một lần để lại bắt đầu yêu

Thảo luận trong 'Cảm nhận cuộc sống' bắt đầu bởi Tulip, 11/3/10.

  1. Tulip Thành viên

    "Có thể tha thứ hay không cho người đã phản bội mình?", có lẽ đó vẫn luôn là một câu hỏi lớn trong lòng những ai đã bị tổn thương trong tình yêu. Nhiều người cho rằng nếu còn yêu thì hãy tha thứ, bởi vì ai trong đời cũng có một cơ hội để sửa chữa lỗi lầm. Nhưng tha thứ một lần, thế rồi những lần khác thì sao? Tình yêu có thể vẫn còn, nhưng niềm tin thì đã vỡ vụn.

    Niềm tin vỡ rồi
    Nhặt lại làm gì cho xước nữa bàn tay?

    [IMG]


    Có người từng bảo, đa tình là bản chất của đàn ông, họ thích tán tỉnh, thích yêu nhiều người cùng lúc rồi sau đó sàng lọc ra cái tốt nhất cho mình. Nhưng họ lại quên mất một điều rằng họ đã làm tổn thương phụ nữ thế nào.

    Phái yếu là những người yêu sâu sắc, khi đã bị phản bội một lần thì sẽ chẳng khác gì con chim gãy cánh mà sợ cành cong. Những cái đã vỡ dù có cố gắng hàn gắn lại bao nhiêu thì suốt đời cũng chỉ là một mảnh vỡ. Có nhiều đôi sau đó đã lấy yêu thương để vun đắp và che đậy những mảnh vỡ của quá khứ, nhưng cũng có nhiều đôi không làm được vì nỗi ám ảnh đã quá lớn để rồi họ trở về và lại chia tay.

    Mỗi người có một hoàn cảnh cũng giống như mỗi một tình yêu đều có một gương mặt khác nhau, các bạn có thể lắng nghe những lời khuyên của người thân yêu của mình, nhưng hãy luôn là người tự quyết định. Dù quyết định đó sau này là đúng hay sai thì đó cũng là sự lựa chọn của bạn và quan trọng hơn nữa, khi bạn tự quyết định được cuộc sống và tình yêu của mình, tức là bạn đang biết mình muốn và cần gì, bạn sẽ không bao giờ phải sống trong hai chữ: "Giá như..."

    Có bạn gái nói rằng: "Giá mà em không yêu anh ấy nhiều đến như thế thì có lẽ những tổn thương này sẽ đỡ đớn đau hơn". Có một câu danh ngôn đại loại rằng: "Hãy yêu thương say đắm nồng nhiệt, có thể bạn sẽ bị tổn thương nhưng đó là cách để bạn sống trọn vẹn cuộc đời này". Các bạn đã yêu, đã tổn thương nhưng các bạn cũng đã được trong tình yêu. Sau mỗi cuộc chia tay, rồi các bạn sẽ cảm ơn và nói: "Cảm ơn những vấp ngã năm xưa vì nhờ nó mà tôi lớn lên".

    Đây là câu chuyện của cặp vợ chồng người Đức : Sau gần 40 năm chung sống bên nhau, một ngày nọ người phụ nữ phát hiện ra chồng bà ngoại tình. Đối với bà, đó là điều không tưởng, có nằm mơ bà cũng không nghĩ rằng điều đó lại có thể xảy ra. Nhưng rồi tình yêu dành cho chồng bao la quá nên bà đã tha thứ, nhưng người đàn ông ấy vẫn tiếp tục lừa dối vợ mình và cứ như thế, bà đã tha thứ cho ông đến lần thứ 5.

    Nhiều người nhìn vào sẽ nói rằng người phụ nữ đó mù quáng, nhưng bà thì vẫn tin vào tình yêu của ông (bà cho rằng chứng ngoại tình của ông chỉ là một căn bệnh, bệnh đó không chữa bằng thuốc y khoa được nhưng có thể chữa bằng thuốc của tình thương) và bây giờ họ đã quay trở lại sống với nhau. Còn tôi, có lẽ tôi sẽ không làm được như thế.

    Có người hỏi bà có hạnh phúc không, có lúc bà cười, có lúc bà im lặng. Vết sẹo tâm hồn sẽ chẳng bao giờ phai, nhưng bà cần có ông. Tôi vẫn cho rằng đó không phải là tình yêu nữa, mà là thói quen đã có nhau và bà không muốn đánh mất thói quen đó. Dù sao thì bà cũng đã là một người có tuổi, để làm lại cuộc đời mình đó là điều không dễ (không dễ chứ không phải là không thể đâu các bạn nhé).

    Các bạn có thể tha thứ hoặc không tha thứ cho người các bạn từng yêu. 40 năm ở bên nhau người ta vẫn có thể phản bội niềm tin và tình yêu của nhau, huống hồ chi là 3 năm hay 5 năm. Tờ giấy kết hôn chưa bao giờ là một tờ giấy bảo hành, chỉ có tình yêu thương mới là sự bảo hành trọn vẹn và chung thủy nhất mà thôi.



    [IMG]


    Có đôi bạn trẻ đã yêu nhau 5 năm, 6 năm, đã trải qua nhiều buồn vui cuộc sống, để rồi sự phản bội của người bạn trai chẳng khác gì một vết cắt chạy ngang trái tim, họ đã nghĩ rằng đó là điều không thể và không hiểu sao bất hạnh lại giáng xuống đầu họ. Họ trở nên hoang mang, bế tắc và không biết họ nên làm gì. Người yếu đuối thì rơi xuống vực thẳm, người mạnh mẽ thì đạp lên nỗi đau để đi lên. Tôi mong các bạn gái dù trong hoàn cảnh nào thì cũng hãy giữ cho mình giá trị của người phụ nữ, đừng bao giờ cầu xin tình yêu và đừng bao giờ sống với một người mà bạn đã không còn niềm tin trọn vẹn nữa, bởi hạnh phúc đó sẽ không bao giờ có thể là hạnh phúc dài lâu.

    Có bạn hỏi: "Tôi đã làm gì sai mà anh ấy đối xử với tôi như vậy?". Có thể bạn chẳng làm gì sai cả, chỉ là bạn chưa biết cách đổi gió cho tình yêu của mình để rồi một ngày nó bỗng trở nên nhạt nhẽo, mà đàn ông vốn dĩ thích phiêu lưu.

    Nhưng đó không phải là cái tội, người có lỗi vẫn là người phụ tình yêu của bạn. Hãy ngồi lại nói chuyện với nhau, xem xét lại mọi thứ và sau đó hãy quyết định. Khi quyết định rồi thì đừng nuối tiếc bởi đó đã là sự lựa chọn của chính bạn. Đến một ngưỡng cửa nào đó trong đời, bạn sẽ thấy, cuộc đời còn nhiều niềm vui khác và đàn ông lúc đó chỉ là một phần nhỏ mà thôi.

    Nếu bạn hỏi tôi sẽ làm gì, tôi vẫn sẽ nói: "Tha thứ một lần để lại bắt đầu yêu". Tôi sẽ tha thứ cho người đã phụ tình yêu của tôi. Bởi sự tha thứ vẫn là điều tôi có thể dễ dàng làm hơn là thù hận. Và rồi tôi sẽ lại bắt đầu yêu. Nhưng sự bắt đầu đó không nhất thiết với người đàn ông cũ của mình mà nó hoàn toàn có thể với một người đàn ông khác.

    Một sự bắt đầu khác để yêu thương và được yêu thương.

    p/s : Bài viết có sửa đổi đôi chút so với bản gốc. Đọc thấy cũng hay nên post, coi như để giữ trong Profile của mình.
    VNZET, Dungsmiledaccong86 thích bài này.
  2. phi_phi Guest

    tình yêu cũng giống như danh dự đã mất đi là ko bao h lấy lại đc :((
  3. LynNgo Thành viên

    Niềm tin vỡ rồi...
    Nhặt lại làm chi cho xước nữa bàn tay.
  4. vy_laotaydoc Thành viên

    Vị thần tình yêu ko có mắt rồi mà lị!!!!!!!!!!!
  5. he0c0n_9x Thành viên

    Một lần iêu là 1 lần vấp ngã..ngã hơi đau nkưg hiểu đc lòg người..tkà đừg iêu cko tâm hồn vui vẻ...nkưg phải i* để b' mặt kẻ phụ tìk :)):))
  6. Tulip Thành viên

    Hay quá ta :d. Vậy cuối cùng dù biết là sẽ bị phụ tình thì vẫn cứ yêu à ;;).
  7. LynNgo Thành viên

    Một câu chuyện...

    “Ly hôn đi! Xem ly hôn rồi anh có thể đắc ý được bao lâu? Anh rất yêu cô ấy, yêu mười phần. Và cô ấy cũng mười phần yêu anh? Hai người ở bên nhau, chỉ cần sống với nhau vài năm, xem trái tim anh còn có thể loạn nhịp đập vì cô ấy nữa không. Tất cả những gì cô ấy mang lại cho anh bây giờ, là những gì tôi mang lại cho anh mười năm trước. Anh hãy cắt đứt mối liên hệ giữa hai chúng ta và bắt đầu cuộc sống mới. Đợi khi anh bắt đầu cuốc sống mới với cô ấy rồi, anh sẽ phát hiện ra rằng, anh chỉ đi lại con đường mà chúng ta đã từng đi qua trước kia mà thôi."

    ...
    ...
    ...

    Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: “Chúng ta ly hôn đi!”.
    Lúc anh nói câu đó, nét mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói bình thản rành rọt đến từng chữ, chẳng hề giống một câu nói đùa. Ý nghĩ xuất hiện đầu tiên trong tôi lúc đó là: Có lẽ anh chơi cổ phiếu lỗ lớn, hoặc là phát hiện ra mình mắc một căn bệnh hiểm nghèo nào đó… hoặc bất kỳ một lý do gì giống như trong phim Hàn Quốc mà sợ lien lụy đến tôi. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh và lắc đầu, thể hiện quyết tâm sẽ cùng anh vượt qua tất cả mọi khó khăn trong cuộc sống.

    Câu nói thứ hai của anh thực sự khiến tôi như rơi vào địa ngục:

    “Anh đã yêu người khác rồi, xin lỗi em!”

    “Từ bao giờ vậy?” – Tôi cố gắng không để giọng nói của mình quá lớn.

    “Nửa năm rồi. Quen trong một lần đi du lịch. Cô ấy là hướng dẫn viên, rất trong sáng và cũng nhiệt tình”.

    Có lẽ ý thức được mình đang tán dương qua nhiều về một người con gái khác trước mặt vợ, anh không nói gì nữa, nhìn tôi với ánh mắt dò xét. “Anh yêu cô ta bao nhiêu?”

    “Rất yêu, mười phần yêu!”

    “Vậy cô ta có yêu anh không?”

    “Yêu!”.

    Tôi không hỏi thêm gì nữa. Bởi lẽ hỏi càng rõ ràng, thì nỗi đau trong tim càng lớn. Chi bằng giữ lại cho mình chút thể diện. Nhớ lại những ngày hai đứa yêu nhau, biết bao là niềm vui và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, người ta đã đi theo tiếng gọi khác, không còn muốn bước chung đường với mình vậy tôi còn cố níu giữ để làm gì? Tôi thở một hơi thật dài: “Tất cả cứ làm theo ý anh đi? Có người thay tôi vác gánh nợ như anh, tôi thực sự cảm ơn còn không hết!”.

    Anh trợn tròn mắt nhìn tôi. Anh biết tôi hoàn toàn không phải người phụ nữ dễ dãi, thậm chí còn rất khắt khe với những chuyện nhỏ nhặt. “Thực ra tôi cũng đã chán anh rồi. Anh coi tôi không ra gì, vậy thì đừng hy vọng hình ảnh của anh trong tôi còn nguyên vẹn như xưa?”

    Anh không nói gì, khuôn mặt hổ thẹn cúi gằm không dám nhìn tôi. Anh đã quyết định để lại tất cả mọi thứ trong căn nhà này cho tôi và con.

    Trước ngày ra tòa làm thủ tục ly hôn, anh hẹn tôi ra ngoài ăn cơm. Chỉ vài chén rượu nhỏ đã khiến anh nói nhiều hơn lúc trước. Anh nói muốn nghe thấy lời chúc phúc của tôi. Trong cả bữa ăn anh đều chủ động nói về người con gái kia. Rằng cô ấy tràn đầy sức sống mãnh liệt của tuổi xuân phơi phới, ở bên cô ấy anh cảm giác như bị sức thanh xuân của cô ấy đốt cháy… Tôi nhớ lại ngày trước, mình cũng đã từng là cô gái trẻ trung xinh đẹp, tràn đầy sức sống, vẻ đẹp ấy, sức sống ấy cũng đã từng lôi cuốn anh mạnh mẽ như thế. Tôi và cô gái ấy chỉ cách nhau có mười năm, vậy mà đã bị gán “mác” tình cũ.

    “Cô ây rất ngây thơ, chỉ một chút việc nhỏ đã khiến cô ấy có cảm giác thỏa mãn. Có lần vào hội chự chơi trò phi tiêu được thưởng một bánh xà phòng; có lần anh tặng cô chiếc đồng hồ điện tử học sinh, dẫn cô ấy đi ăn xủi cảo… chỉ những việc nhỏ như vậy thôi mà cô ấy đã cảm thấy vui sướng vô cùng. Ở bên cô ấy anh cảm thấy rất thoải mái. Anh có thể hút thuốc cho đến khi căn phòng dày đặc khói thuốc. Anh cũng có thể chơi bài, uống rượu cùng với đồng nghiệp cả đêm…” - Anh lim dim đôi mắt và đang tự thưởng thức hạnh phúc trong men rượu ngà ngà. Tôi nhìn nét mặt thoáng hạnh phúc của anh khi đó, không sao giận dữ nổi. Tôi bỗng thấy mình giống như một bà bảo mẫu già khó tính, xét nét từng chi tiết nhỏ. Tôi vặn vẹo anh từng khoản tiền chi tiêu trong nhà. Mua một đôi tất cũng phải đắn đo xem nơi nào rẻ nhất. Tôi không cho anh hút thuốc, cấm anh uống rượu càng phản đối anh tụ tập đánh bài với bạn bè.

    “Ở bên cô ấy anh cảm thấy con tim mình đạp nhanh hơn. Làm việc gì cũng tràn đầy khí thế” - Anh vừa vười vừa nói trong hơi rượu.

    Tôi ngắt lời anh:

    “Cũng tốt thôi! Từ giờ về sau, em sẽ chú ý nhiều hơn đến bản thân mình. Em sẽ bớt thời gian là quần áo cho anh, thắt cà vạt cho anh để tranh thủ trang điểm cho mình; em sẽ bớt tiền mua quần áo cho anh để chọn cho mình một vài bộ thời trang em thích; em cũng không quá chú trọng vào bữa cơm cho anh. Thích thì em nấu cơm, không thích em và con sẽ đi ăn hàng, em cũng sẽ không lo sức khỏe anh thế nào khi hút thuốc, uống rượu nữa; em cũng mặc kệ không giặt chăn mỗi lần anh say rượu và nôn ra, cũng không khóc và đi tìm anh mỗi góc phố khi anh không về nhà nữa; em sẽ không lo xem bên nhà anh hôm nay có ai mừng thọ, ngày kia ai lấy vợ; em cũng sẽ không gửi tiền cho bố mẹ anh nữa. Mỗi năm cũng chẳng theo anh ngồi xe đến nửa ngày, xách túi to túi nhỏ về quê để lo bữa cơm mừng thọ cho ba mẹ anh… Đúng thế, ly hôn rồi em bớt đi bao nhiêu gánh nặng. Thật tốt!” - Tôi dứt lời cũng là lúc những giọt nước mắt thi nhau trào ra. Còn anh, dường như đã thoát khỏi men say, lặng người nhìn tôi đầy kinh ngạc.

    Tôi đã cố gắng tỏ ra lạnh lùng. Nhưng một chút rượu đã khiến tôi không kìm được lòng nói ra tất cả. Tôi lại cười: “Ly hôn đi! Xem ly hôn rồi anh có thể đắc ý được bao lâu? Anh rất yêu cô ấy, yêu mười phần. Và cô ấy cũng mười phần yêu anh? Hai người ở bên nhau, chỉ cần sống với nhau vài năm, xem trái tim anh còn có thể loạn nhịp đập vì cô ấy nữa không. Tất cả những gì cô ấy mang lại cho anh bây giờ, là những gì tôi mang lại cho anh mười năm trước. Anh hãy cắt đứt mối liên hệ giữa hai chúng ta và bắt đầu cuộc sống mới. Đợi khi anh bắt đầu cuốc sống mới với cô ấy rồi, anh sẽ phát hiện ra rằng, anh chỉ đi lại con đường mà chúng ta đã từng đi qua trước kia mà thôi”

    “Em say rồi!” - Anh nghiêm giọng nói với tôi.

    “Trước đây em không ngây thơ trong sáng ư? Em không xinh đẹp trẻ trung sao? Em quý trọng từng thứ mà anh tặng cho em, chiếc nhẫn bằng đồng, một quyển sách, chiếc bút lông và em cũng không quản trời lạnh đan cho anh chiếc găng tay len. Em cũng từng rất yêu anh, yêu mười phần. Nhưng bước vào hôn nhân, vai trò của người phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn. Ngoài tình yêu còn có cả trách nhiệm. Vì vậy, khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể chuyên tâm yêu anh mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ của họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu sau khi bước qua hôn nhân, chỉ còn lại bẩy phần…” - Tôi chẳng còn nhớ mình đã nói những gì nữa. Bởi men rượu khi ấy đã làm tôi choáng váng…

    "Cuối cùng chúng tôi không ly hôn. Tôi chấm dút mối quan hệ với cô gái trẻ kia và trở về bên vợ của mình. Lúc tỉnh táo tôi không lý trí bằng lúc say rượu và lúc say rượu lại càng thông minh hơn lúc tỉnh táo…"
    kimngoc87 thích bài này.
  8. ITS Thành viên

    Hì, có người nên vào đọc cái này ^^
  9. Bất Giới Quản lý Diễn đàn

    Ta cũng đang mong được tha thứ đây :(
  10. VNZET Thành viên chăm ngoan

    Đã qua một lần.....:rockman
    Niềm tin vỡ rồi
    Nhặt lại làm gì cho xước nữa bàn tay?
    Dù xước tay nhưng sao vẫn mún nhặt ?.........Vớ vẫn thật...
    Hy vọng tương lai sẽ không có điều tương tự.....#:-S

Chia sẻ trang này