Mềnh khi buồn thì sẽ lật mở danh bạ, tìm xem có ai để call nói chuyện không, không có ai thì bật máy tính lướt web xem tin tức, thị trường..chán rồi thì đeo tai nghe vô và next qua những bài đã nhàm trong playlist, chán rồi lại lấy xe lượn 1 mình ngoài phố, gặp quán ăn nào thấy hay hay thì ghé vô, rồi lại lượn --> xong 1 ngày như ri là thoải mái luôn !
@ Thành lê: buồn mà bắt chuồn chuồn chơi với cầm cái lá trên tay vẩy vẩy nữa là thành diển viên xuất sắc trong trong phim " Những kẽ thần kinh" @TD_ huyenthoai: buồn mà buông xuôi tất cả thì không nên! cuộc sống hẳng còn nhièu điều thú vị và tốt đẹp mà mình đã khám phá hết đâu! đừng buông xuôi
Đơn giản tìm mấy đứa bạn nhậu 1 trận cho sướng mai đâu lại vào đấy nghĩ chi cho mau già Trẽ không xông pha thì già hối hận
Khi còn 1 mình thì lại thích đến 1 quán cf quen (đặc biệt thích và yên tĩnh), gọi 1ly nước thật ngon (thuộc gu của bạn), nhâm nhi 1 dĩa hạt dưa, nghĩ đến 1 vài người bạn thân và nếu đt bạn còn tiền thì alo 8 với họ, kể lại chuyện thời đi học , xong là quên buồn ngay. Hoặc đơn giản mà ko tốn kém, lang thang 1 vòng siêu thị, nghĩ xem, ba mình thích cái j, mẹ thích cái j, anh trai thích j, nhóc em thích j, ............ cái này hợp với ... ai đó ko ?(tỉ dụ 1 người bạn thân) xong cũng hết buồn ngay. ^^ Và khi ko còn 1 mình, dại j ko chia sẻ nó cho ng ta cho lòng thanh thản. Đến đó thì có thể nói, buồn ơi chào mi
Bùn à??? Khóc đã đời rùi...khi mô hết khóc thì thử hỏi vì răng miềng bùn.... Nghĩ không ra thì khóc tiếp Ra rùi thì đi ngủ.... Thích ra biển....nhìn ...mà không biết nhìn cí chi... Rùi cuối cùng về nhà...bật nhạc to lên...cũng như Lốp...thích nghe rock lúc bùn
Thần kinh mô mà thần kinh. Đó là sư hồn nhiên của 1 thanh niên đứng trong công viên đang nhảy theo vũ điệu thần tiên, điên đâu mà điên, mọi người cứ huyên thuyên
Nếu còn sớm thì lên phòng tập đấm bao cát, đấm 1 lúc mệt rã rời, mồ hôi túa ra thì về tắm cái, tỉnh táo liền.Muộn rồi thì kiếm 1-2 đứa bạn đi lòng vòng rồi làm vài lon.