Đêm buồn ngồi 1 mình ở hàng đường , khói thuốc toả ra mịt mù như khói trận bom đạn , ngồi ngắm xe cộ qua lại , Đường tân hương quận tân phú H.C.M và ngẫm nghĩ xem mình viết gì đây oline ...Trống rỗng , suy tư , cuộc sống , tình yêu . Có phải mình đã quá mệt mỏi , không còn tin tưởng tự tin chiến thắng khung thể vượt qua nỗi sợ , sợ mọi thứ con người , tiếng động và ánh sáng vvv.... Ghừ có ai hay ai có thể giúp mình sát cánh bên mình làm cho mình có thể tin tưởng được không . 1 Tình bạn , 1 tình yêu , sao cuộc đời nó xô đẩy mình dữ tợn quá . Mất niềm tin , ko phải là tui làm răng , mà tôi chẳng thể tin ai , sống trong sự nghi ngờ thiệt là chán .Mọi thứ mọi hành động manh động vô cớ. Mình cảnh giác đến từng câu nói , từng chuyển động . 1 người có thể làm mình tin tưởng thì đã quá xa mình gần 1 năm mới gặp nhau . Rứa ai có thể giúp tôi đây hay chính tôi . Tôi nghĩ là khung thể vì niềm tin ko phải do tôi đánh mất mà là tôi ...là tôi đã ngã vắp ngã quá nhiều trên đường đời ... Khung ai có ko vấp ngã trên đường đời cả ,giờ chắc tôi đi làm , rồi đợi 1 tia laze sáng mới đến với tôi . 1 người bạn , hay 1 tình yêu đến vs tôi ko vì cái chi cả . đơn thuần chỉ là 1 sự quan tâm . Có thể nó là nhỏ vs tất cả mọi người . Nhưng tôi thì không nó quá to lớn quá bự chác , cho dù tôi phải đánh đổi điều gì . Nhớ bố , nhớ mẹ , nhớ vòng tay âu yếm nâng niu tôi & nhớ những con người đã đâm tôi từ đằng sau lưng để 1 ngày tôi quay lại và sát phạt . Vạn sự khởi đầu nan, gian nan bơ bắt đầu nãn Nếu suốt đời bôn ba lặn lội Mà vẫn không giữ được người tri kỉ hồng nhan Thì dù cho có nắm được cả giang san Vẫn cảm thấy xót xa ân hận
@ntd : Tâm hồn chai sạn quá @ Tuổi thơ bị đánh cắp : Lúc mới vào SG tui cũng có cảm giác như vậy nhớ nhà kinh khủng