[FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Có bao giờ anh biết em nhớ anh đến ngạt thở,đến tức ngực,tự nắm tay thật chặt,tự ôm lấy mình mà..nước mắt cứ trào ra?[/FONT] [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Có bao giờ anh biết? đằng sau những dòng chữ ..em nhớ anh đến chìm nghĩm..hay đó đơn thuần chỉ là những kí tự đều đặn đọc lên thấy hay hay.[/FONT] [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Có bao giờ anh biết em thở đều,sâu,nhẹ trong những giấc mơ ngập tràn hình ảnh anh?"An","Yên"..vi` bên anh là bình ổn,là bình an,vì từng phút ,từng giây,từng tích tắc đều là anh..Vì vẫn luôn thấy nhớ kể cả khi nằm ngoan trong vòng tay anh,cuộn tròn,bé nhỏ.[/FONT] [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Có bao giờ anh biết? em mỉm cười và..anh cứ luôn làm những việc mình muốn,nghỉ ngơi thật thoải mái và thư giãn..Còn trong lòng thì chỉ mong,luôn mong có thể mang đến cho anh yên bình,nhẹ nhõm bằng một cái ôm nhè nhẹ,một cái nắm tay rụt rè,tin tưởng,một nụ hôn phất khẽ khóe môi..hay những khoảng lặng để nghe bằng con tim sâu thẳm.[/FONT] [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Có bao giờ anh biết đến ..?em luôn tươi cười rạng rỡ với những kế hoạch trải dài những ngày không anh..Chỉ nỗi nhớ thì không sao học cách lấp đầy.[/FONT] [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Có bao giờ anh biết..em đôi khi chững lại,đưa bàn tay trái,ngăm nghiá mảnh bạc vòng quanh ngón áp út,khẽ vui..nhưng sợ hãi với khoảng trống giữa những ngón tay..là cô độc,là nỗi nhớ,là mỗi lần trái tim nhói lên hạnh phúc vì cảm giác hai bàn tay đan cài,là em không đũ sức nắm tay anh nữa nhưng anh đũ sức nắm tay em..giản dị,êm ái,thiết tha.[/FONT] [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Có bao giờ anh biết đến.. hàng đêm ôm áo anh vào lòng,hít căng lồng ngực mùi của anh,hình dung hình ảnh anh: mắt,mũi ,môi,tai,má,hơi ấm..vững chải,gần gũi,thân quen.Tưởng chừng như chỉ cần đưa tay ra là chạm đến.Chỉ như thế mới có thể bước ra những cơn ác mộng,hoảng hốt..và chẳng có gì đáng cười.[/FONT] [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Có bao giờ anh biết..em bâng khuâng và bối rối,chẳng biết nên nghĩ gì,chẳng biết nên làm gì,chẳng biết nên nói gì để thoát khỏi những lăn tăn bất chợt nhưng đau,để anh khỏi lo,để anh khỏi mệt.[/FONT] [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Nói mãi sợ chẳng bao giờ hết,lâu lắm rồi,hơn rồi...có bao giờ anh biết không?Có bao giờ anh hiểu không?uh..đúng,thời gian chẳng còn nhiều..thế mà ở bên nhau từng ngày vẫn chẳng học được cách không làm nhau đau,chẳng học được cách xoa dịu,chẳng học được cách yêu,thương mà không buồn bã đến tận cùng.Nhiều lắm!yêu thương đôi khi là lớn,đôi lúc lại giản đơn như hai ngón tay út vô tình chạm vào nhau.Yêu thương không ở xa,mà thật sự rất gần.yêu thương đôi khi là im lặng...nhưng cũng có cần phải nói ra và cần nói thật nhiều để biết mình đang yêu,để ai đó biết họ được yêu ...và để cuộc sống có nhiều hơn những niềm vui.[/FONT] Nguồn: Xìu Blog