Anh sẽ trở lại, sẽ về Quảng Trị để tìm lại em, tìm lại...

Thảo luận trong '~♥ Tình cảm ♥~' bắt đầu bởi Adv, 30/10/07.

  1. Adv Thành Viên Danh Dự

    Chuyện tình buồn!!!!
    **Saigon20 10 07**
    Em rất nhớ anh !

    "Năm tháng trôi, chỉ còn mình em nhớ lại mối tình cũ. Dù tất cả đã ra đi nhưng những ngày bên em đã mang cho em niềm hạnh phúc. Em xót lòng khi nhận dòng tin nhắn của anh. "
    Thế là Anh đã rời xa nơi này được gần 2 tháng rồi, khoảng thời gian quá ngắn, nhưng e cảm giác dường như nó thật dài, Sài gòn mưa, những cơn mưa tháng 7 làm em nhớ anh vô cùng, không biết giờ này nơi phương trời xa ấy anh có còn nhớ đến Em
    [IMG]
    Sài Gòn mưa nhiều thật anh a! Hằng ngày Em vẫn đi về trên con đường mà 2 đứa đã từng đi qua, vẫn cái tiệm hủ tiếu ngày nào mà anh vẫn dắt em vào ăn, vẫn con đường ồn ào nhộn nhịp, nhưng em cảm thấy cô đơn và trơ trọi vô cùng, những ngày mưa em vẫn đi làm, nhưng thật sự em ghét cái cảm giác đi dưới mưa một mình đến vậy, nó buồn và cô đơn , nó khiến em nhớ anh vô cùng anh ạ! Em đã khóc, khóc cho những gì đã qua, nhưng để làm gì khi anh không còn bên cạnh em như ngày nào mữa, giờ đây ở nơi phương trời ấy anh đã có niềm vui cho mình, một công việc mới, con người mới và cả những tình cảm mới, mà nó đang bắt đầu đến với anh, em nhủ với lòng sẽ quên anh đi, nhưng sao em vẫn cứ nhớ hoài, em cố tìm cho mình niềm vui nhưng có lẽ em không tìm thấy, em cố quên anh nhưng càng quên sao em lãi càng thấy nhớ anh vô cùng, cuộc sống thật nghiệt ngã và đau đớn khi em nhận ra rằng anh đã không còn bên cạnh em, giờ đây dưới những cơn mưa em chỉ có một mình ướt lạnh, những hạt mưa như tát vào mặt em nhắc em tỉnh giấc và tìm cho mình niềm vui , nhưng em không thể, em dầm mưa nhiều ngày và đâm ra ốm liên tục, ngày xưa khi có anh , ốm anh lo lắng cho em thật nhiều, nhưng giờ anh đã đi rồi, bệnh em cứ nằm lì ra đó và đi làm với vẻ mệt mỏi, em nhớ anh nhiều lắm, anh có biết không? Em ước gì được nhìn thấy anh, dù chỉ 1 phút nhưng điều đó là không thể, anh đang ở một nơi quá xa mà em không thể đến, và dường như chúng ta đã quá xa cách nhau, cái cảm giác gần gũi thân quen đã không còn, anh đã đi, để lại nơi đây, mình em đơn độc và cay đắng với cuộc đời. Em nhớ anh thật nhiều em cố tìm cho mình những niềm vui nhưhg em không biết mình có tìm thấy không khi mà em biết em chỉ nhớ đến mình anh.
    [IMG]
    Những người đàn ông quanh em , họ cần có em bao nhiêu thì em lại vờ đi bấy nhiêu, dường như em chẳng quan tâm gì đến ai ngoài bản thân với những suy nghỉ vẩn vơ về anh, em lầm lũi đến trường học thêm ngaọi ngữ và vi tính sau giờ làm, để cho hết ngày, để cố quên anh,người ta cứ bảo rẳng sao em lại quá thờ ơ như thế trước tình cảm của họ nhưng em biết nói gì đây khi em không thể quên anh, nhưng em sẽ cố anh ạ ! Vì em biết mãi mãi không bao giờ anh quay trở lại, em chỉ biết nhớ đến anh và cầu mong cho anh nhiều hạnh phúc, nơi phương trời xa đó anh có còn nhớ đến em như em từng nhớ anh không? Dù sao nó cũng không còn ý nghĩa và quan trọng phải không anh, em sẽ quên anh và tìm cho mình hạnh phúc, em biết nơi đó anh có niềm vui và nơi đó anh sẽ có nhiều hạnh phúc.
    Anh biết không? chẳng hiểu vì sao trong đầu em lúc nào cũng du dương bài bát:
    " Hãy khóc đi hết trong lòng, sẽ vơi sầu đi vô vọng,
    tình yêu đã hết xin đừng nhớ nhau làm chi,
    ví ở nơi đó có người cho anh niềm vui mới,
    Rồi anh lại bước trở về thắp lên một tia hi vọng
    Nhìn tia sáng ấy vô cùng lẻ loi vụt qua,
    ..............................................................
    Vì ở nơi đó có người cho anh niềm vui mới.
    Hãy cố gắng sống tốt và vui vẻ nhé anh, em sẽ nhớ về anh như một người bạn. Sài Gòn mưa nhiều, nhiều thật anh ạ, những ngày mưa không anh thật buồn chán và lạnh quá, em ướt gì ............. nhưng em biết mình không còn có thể anh ạ !
    Hạnh phúc anh nhé!

    Buồn quá phải không không các bạn! Giá như người con gái nào cũng thế ha. Làm sao con trai có thể...



    Anh nhớ ... Ngày anh về Phan Rang!!! Gọi cho anh em nhé!!!

    Quảng Trị mình nghèo nhưng đậm tình người, không đâu bằng quê mình phải không em? Anh sẽ trở lại, sẽ về Quảng Trị để tìm lại em, tìm lại...
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Kỉ niệm thời áo trắng !
    [/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Con người ta ước vọng hẹn hò, bao ngày qua dưới tuổi học trò làm quen người ta có nụ cười thôi. Em về đâu dưới trời thật buồn, anh về theo hướng của cội nguồn. Ta yêu người chẳng dám nói điều.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Về đâu anh mang tà áo trắng, về đâu em vô tư trang giấy trắng. Kỉ niệm học trò tìm ta trong kí ức, chiều thật rồi.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Về đâu anh mang tà áo trắng, về đâu em vô tư trang giấy trắng. Kỉ niệm học trò tìm ta trong kí ức, chiều thật rồi trên phố lắm người qua.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Trong tình yêu biết điều nào cần, xa người sao thấy lại thật gần. Em bây giờ áo trắng về đâu. Đây thời gian phép của nhiệm màu. Quên làm sao ước vọng tình đầu, điều thương này ngàn lời khó phai.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Về đâu anh mang tà áo trắng, về đâu em vô tư trang giấy trắng. Kỉ niệm học trò tìm ta trong kí ức, chiều thật rồi.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Về đâu anh mang tà áo trắng, về đâu em vô tư trang giấy trắng. Kỉ niệm học trò tìm ta trong kí ức, chiều thật rồi trên phố lắm người qua.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Tuổi học trò trong những ước mơ, ngày đi còn trong dĩ vãng. Hành trang đời là những khát khao niềm tin yên vào ngày mai tươi sáng trên con đường mình ta với ta.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Về đâu anh mang tà áo trắng, về đâu em vô tư trang giấy trắng. Kỉ niệm học trò tìm ta trong kí ức, chiều thật rồi.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Về đâu anh mang tà áo trắng, về đâu em vô tư trang giấy trắng. Kỉ niệm học trò tìm ta trong kí ức, chiều thật rồi trên phố lắm người qua.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Chợt nhớ tên anh[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Đưa em về bên giấc mơ xanh, [/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]khờ dại thế cỏ vẫn xanh một màu. [/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Có nỗi buồn lang thang như ngọn gió,[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]cuối con thuyền mưa trắng không em. [/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa xưa quên làn tóc em bay, [/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]đừng ấp mặt cho những lời gian dối.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Nỗi buồn không tên, nỗi buồn mắc tội,[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]anh ca lòng nỗi thương nhớ rêu phong. [/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Không còn màu xanh, chỉ có mình anh[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]vi vút bóng bờ dài loang loáng nướt.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Câu thơ không tên, câu thơ bất diệt,[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]có lẽ là thơ viết dưới cơn mưa.[/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Em không về phố vẫn như xưa, [/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]bàng đỏ lá như mùa xuân vẫn thế, [/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]viễn xứ xa xôi em như là có thể.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Có thể về có thể sẽ ra đi, [/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]đừng đặt tên nỗi nhớ làm chi,[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]hãy để gió ru em vào cõi ngủ. [/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Giấc mơ xanh, giấc mơ xanh đến thế,[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]có khi nào em chợt nhớ tên anh…

    Phan Rang chiều buồn!!
    [/FONT]
    Thành phố một chiều không có tình yêu

    Cơn mưa trút vào căn phòng nhỏ

    Căn phòng không hình thù

    Ta lang thang

    Tìm một bàn tay nào để nắm.

    Rất có thể ta sẽ gục đầu vào tay ai đó

    Bất chợt gặp trên đường

    Có thể bàn tay không giữ được tình yêu

    Tình yêu trôi đi

    Như mưa trôi đi

    Nhưng cái còn lại trong trái tim là chút hơi ấm

    còn đọng lại qua ngày

    Sau những cơn mưa.

    Tình cờ đọc bài thơ này giữa trời mưa Phan Rang. Phan Rang là thế, mưa bất chợt. Mưa ngâu, phưa phùn, mưa bóng mây hay mưa rào... nhưng đều đem lại cho con người những cảm giác khác nhau. Cô đơn, lạnh lẽo hay hưng phấn, sảng khoái...?

    [IMG]


    Hồi nhỏ, tôi thích trời mưa lắm. Thích mưa bởi chỉ đơn giản là được tắm mưa. Hay có những hôm mưa đá, che nón chạy ra để nhặt những cục nước đá mát lạnh. Những lần đi học, mưa bất chợt, mấy đứa bạn lại chen nhau trong một tấm vải mưa, mỗi người cầm một góc lội dưới cơn mưa. Hay có khi, mưa mùa hè gây những cơn lũ, và thế là mùa nước lũ chúng tôi được tha hồ vùng vẫy giữa "biển khơi"...

    [IMG]
    Giờ lớn rồi, cảm nhận mưa theo một cách khác. Không còn hồn nhiên, ngây thơ với cơn mưa nữa. Có thể là sự cô đơn giữa căn phòng trống, bên cửa sổ những giọt nước mưa nhảy nhót. Cũng có lúc như tìm ra sự tươi mát hơn bởi những cơn mưa bất chợt. Một chút lạnh, một chút dát bởi những giọt nước mưa tạt vào mặt, một cảm giác lạ lạ- hưng phấn,... của một gã trai dưới trời mưa. Vẫn là vậy, dù trời có mưa, dù có đầu trần giữa đường phố, nhưng tôi vẫn tiến về phía trước.

    [IMG]
    Đến khi nào có người yêu, ta sẽ cảm nhận mưa theo cách khác. Chắc chắn sẽ lội dưới trời mưa, chắc chắn sẽ cầm tay nhau ngắm mưa dưới mái hiên nhà hay một bến xe bus... Tình yêu chẳng thể nào trôi đi dù mưa có trôi đi.


    Trời mưa làm ta nhớ Nha Trang mới đó mà đã hai năm rồi, được ngồi cùng em ngắm mưa rơi "Nép em vào anh cho ấm đôi thân, mưa làm áo em tự nhiên trong suốt"... tiếng nhạc xen lẫn tiếng mưa lách cách.
    Quảng TrịC[h]ip thích bài này.
  2. Adv Thành Viên Danh Dự

    Chúc em Giáng sinh hạnh phúc! Anh yêu em.

    Không, đó không phải là món đồ trong gian hàng hào nhoáng kia, nó cũng không được gói cẩn thận trong những tờ giấy đầy màu sắc hay trang trí bằng những dải ruy băng cầu kỳ...

    Khi còn bé, anh đã từng mong ngóng đêm Giáng sinh trôi qua thật nhanh để sáng hôm sau được háo hức mở quà bên cây thông Noel. Đối với anh, hộp quà to nhất chắc chắn sẽ chứa đựng món quà đắt tiền nhất và đẹp nhất.

    Khi những ngây thơ trẻ dại qua đi, theo thời gian anh hiểu rằng mỗi món quà là một điều đặc biệt và là duy nhất nếu nó xuất phát từ trái tim của người tặng, như chiếc áo len mẹ đan cho anh bởi cả tình yêu mẹ gửi trong đó.

    Giáng sinh này Chúa trời đã ban tặng em cho anh, và anh tự hứa với mình phải tìm bằng được món quà ý nghĩa nhất, hoàn hảo nhất để tặng cho người con gái ngọt ngào nhất mà anh từng gặp.

    Em biết không, anh đã dành rất nhiều thời gian, lang thang cả ngày trong những cửa hàng quà tặng mong tìm cho ra một món quà đặc biệt cho em. Chúa trời khéo thử thách lòng kiên nhẫn của anh, món quà anh mong đợi vẫn bặt vô âm tín.

    Giáng sinh càng đến gần mà anh vẫn chưa thể có trong tay món quà “hoàn hảo” ấy. Và hôm nay anh quyết định ghé thăm siêu thị lần cuối cùng, với hy vọng sẽ không bỏ qua những món đồ thú vị họ mới nhập về.

    Nhưng một lần nữa anh lại thất vọng vì hình như không có gì hấp dẫn cả. Trong tâm trạng chán nản, anh thở dài quay trở lại cửa ra. Và đột nhiên, anh nhận ra món quà hoàn hảo mà anh sẽ trao tặng cho em.

    Không, đó không phải là món đồ trong gian hàng hào nhoáng kia, nó cũng không được gói cẩn thận trong những tờ giấy màu sắc hay trang trí bằng những dải ruy băng cầu kỳ. Thậm chí nếu có mua nó anh cũng không nhận được hoá đơn tính tiền và cũng không thể mang đổi trả lại.

    Em tò mò muốn biết món quà đó ở đâu và nó là gì phải không? Anh đã tìm thấy nó trong ánh mắt ấm áp của đôi vợ chồng già cùng nhau dạo trong siêu thị. Anh đã nghe thấy nó trong những lời nói yêu thương của người cha với cô con gái nhỏ. Anh còn thấy nó trong cử chỉ hãnh diện của cô gái với niềm vui được làm mẹ.

    Đúng vậy, món quà đó là TÌNH YÊU! Em yêu, Giáng sinh này anh đã tìm ra món quà tuyệt vời nhất, đó là tình yêu anh dành trọn cho em.

    Chúc em Giáng sinh hạnh phúc! Anh yêu em.
  3. Applegriin Thành viên

    Khi yêu, tưởng tình yêu là tất cả, là mọi thứ.
    Bây giờ mới biết
    sau yêu còn có chia tay!

Chia sẻ trang này