Chuyện tình của những bộ xương

Thảo luận trong 'Truyện cười' bắt đầu bởi thinhchua, 29/4/09.

  1. thinhchua Thành viên





    P1

    Người ta vẫn nói: “Thương cái xương chẳng còn”, vậy khi xương biết yêu thương thì sao?!!
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif][IMG][/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif]Tôi là một đấng nam nhi
    Dẻo dai, chí lớn một khi rạng ngời
    Ngày xưa hút thuốc cháy trời
    Người tong teo ốm, rã rời chân tay.
    [/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif][IMG][/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif]Đến khi duyên nở vận may
    Mỉm cười tôi mới có ngày bên em.
    Duyên thầm, em khẽ ngước lên
    Rưng rưng mắt ngọc, gương liền soi ngay.
    [/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif][IMG][/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif]Khoát tay, nàng: “Bỏ thuốc ngay
    Nếu như anh vẫn ngày ngày “nhớ” em”!
    Âm thầm luyện tập ngày đêm
    Mua máy chạy bộ, tôi liền tập ngay.
    [/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif][IMG][/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif]Còn khi sương sớm heo may[/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif]Yoga vẫn hăng say tập tành


    Theo 24h.com.vn
    [/FONT]
  2. thinhchua Thành viên

    Chàng đã cai thuốc lá vì nàng, đến một ngày chàng nhận ra mình đã đẹp hơn nàng. Sau đó...
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif][IMG][/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif]Thời gian thấm thoắt trôi nhanh
    Tôi thành cường tráng như anh thể hình.
    Ngoái lại, tôi thấy bất bình
    Hình như tôi đã xinh hơn nàng rồi.
    [/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif][IMG][/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif]Ngẫm câu “duyên phận tại trời”
    Tình tang tôi thử buông lơi vài người.
    Không ngờ nàng quá tinh khôn
    Bắt ngay đúng lúc tôi ôm “a lồ”.
    [/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif][IMG][/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif]Quyết tâm giữ chặt tình khô
    Nàng đà ngon ngọt, tôi vô lưới rồi.
    Hôm ấy có cánh hoa cười
    Nàng rưng rưng lệ: “Anh ơi, có bầu”.
    Chân tay giật giật hồi lâu
    Giận mình, giận ả. Quay đầu chạy ngay.
    [/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif][IMG][/FONT]
    [FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif]Suốt từ hồi ấy đến nay
    Tu tâm tu tính, không say bao giờ
    Chỉ khi hàng xóm cười đùa
    Tôi mới tủi phận, thẫn thờ… nhòm sang
    Sự thật trông rất kinh hoàng...
    [/FONT]


    [Mưa][LãngTử] thích bài này.

Chia sẻ trang này