Anh đã từng yêu Em, yêu bằng tất cả mọi thứ Anh có được. Những tháng ngày ở bên nhau ngày xưa ấy luôn tràn ngập tình yêu trong anh: Đi cùng Em lang thang trên những con đường đầy nắng, và lá rơi, hay ngồi ở dưới gốc cây ven hồ với hai trái tim cùng hòa chung nhịp đập. Tuy không nói được nhiều nhưng anh và em dường như đều hiểu, chỉ cần được ngồi cạnh nhau, nắm lấy tay nhau, lắng nghe từng hơi thở là cũng hạnh phúc lắm rồi. Trở về nhà cái cảm giác ngập chìm trong hạnh phúc ảo ảnh làm Anh không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ nhiều. Và rồi, những hiện thực đời thường đã cho Anh hiểu rằng cuộc tình này sẽ chỉ có một người đi đến cuối con đường, Anh mơ hồ nhận ra Em đang rẽ sang một ngã khác. Nhẹ nhàng bước đi Anh cũng chỉ nhìn theo mà không cần níu giữ nữa. Xa Em rồi. Đôi khi nghĩ về quá khứ Anh tự hỏi tại sao mình lại khóc. Dù biết khóc cũng chẳng để làm gì. Ta đến với nhau nhẹ nhàng tình cờ thì chia tay cũng nhẹ nhàng thôi. Cuộc đời con người ta có nhiều ngã rẽ: Có những con đường sẽ đưa ta về mái nhà bình yên, cũng có những con đường dù có cố đi cũng chỉ là ngõ cụt. Anh hiểu và không níu kéo nữa, thực ra níu kéo là vô ích khi con đường Em chọn đã không còn là con đường có Anh đi. Tuy nhiên, thời gian không làm xoá đi những tình cảm mà em đã dành cho anh. Em yêu anh nhè nhẹ như hơi thở, tình yêu ấy không dồn dập mà Anh chỉ có thể cảm nhận được nó... những lúc trái tim chợt thắt lại… lúc em không còn muốn bước trên con đường đó nữa... Anh từng hỏi cái gì là khoảng cách lớn nhất giữa hai ta... là con đường ngập tràn nắng vàng và lá ấy đấy anh ạ. Em không hiểu hay cố tình không muốn hiểu. Anh vẫn yêu Em, nhưng cuộc sống không cho phép Anh dừng lại, không cho phép Anh đứng mãi trên con đường ấy để thở dài. Có bao giờ Em biết Anh nhớ Em, lang thang từng con phố, Anh đi đến những nơi mà biết đâu trên con đường số phận Em vô tình ngang qua, dù chỉ ngang qua thôi. Anh không muốn gặp hay đối diện với Em nhưng lại muốn nhìn thấy Em đi ngang qua. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy... trái tim Anh sẽ ấm hơn lên rất nhiều. Con người đôi khi thật là buồn cười, cứ nuối tiếc những điều trong quá khứ, dù sao thì trăng hôm nay cũng đã khác trăng ngày hôm qua rồi, có chăng chỉ là hình ảnh của mặt trăng trong tiềm thức của ta là không hề thay đổi. Có phải Anh đang nhớ ... ? Những kỷ niệm cứ trói chặt Anh, nhưng cuộc sống không cho phép Anh ngừng lại, Anh phải bước tiếp, nước mắt có thể rơi nhưng kỷ niệm sẽ chẳng thể nào rơi trên từng con đường Anh qua. Anh chợt nhớ câu thơ Anh đã từng đọc: “Em đi ngang đời ta. Rơi giữa đại dương là nụ cười tuổi trẻ”. Anh không muốn đánh mất cả tuổi trẻ, cả thời thanh xuân của mình vào những điều mà Anh không bao giờ có thể chạm tới, nên Anh sẽ quên dù lòng mình không muốn quên. Con đường Anh đi đã khác xưa rồi!... Tôikhôngthể...... . Tôi không thể bắt người khác yêu mến mình, tất cả những điều tôi có thể làm là cố gắng trở thành một người đáng được yêu mến ... Tôi có thể đúng khi giận giữ ai đó nhưng không thể chấp nhận bất cứ lý do nào cho việc tôi biến thành một kẻ tàn nhẫn với người khác .... Cho dù bạn bè tôi tốt như thế nào cũng sẽ có lúc họ làm tôi bị tổn thương và tôi phải biết tha thứ cho điều đó ... Trước khi muốn tha thứ cho người khác, tôi phải tập tha thứ cho chính bản thân mình ... Khi một người không yêu mến tôi như tôi như tôi mong muốn, không có nghĩa là họ không yêu mến tôi hết lòng... Mình phải mất nhiều năm để tạo lòng tin nơi người khác nhưng lại có thể đánh mất nó chỉ trong một giây ... Tôi phải luôn cẩn trọng vì những lỗi lầm tôi gây ra trong một khoảnh khắc, có thể làm tôi hối hận cả một đời ..... [MEDIA]http/www.yeuamnhac.com/musica/music_yeuamnhac.com/Clip%20VPop/Q/QuangVinh/Quang%20Vinh%20-%20Bao%20Thy%20-%20Ngoi%20Nha%20Hoa%20Hong.wmv[/MEDIA] Hãy thông cảm và tha thứ cho anh Bé. Anh chúc Bé hạnh fúc ....... và luôn ghi nhớ những lời anh đã dặn !