[FONT=courier new,courier]Dấu phẩy cho tình yêu[/FONT][FONT=courier new,courier]Xin em đừng chấm, hãy cho anh một dấu phẩy…[/FONT] [FONT=courier new,courier]Dấu phẩy ấy, không chỉ dành cho anh. Cho cả hai chúng ta …[/FONT] [FONT=courier new,courier]Em sợ câu văn tình yêu của chúng ta dài và lủng củng quá ư? Em muốn đặt dấu chấm để bắt đầu với một vị ngữ mới? Em, kẻ luôn đứng đầu câu với vai trò chủ ngữ, không có anh, em vẫn có thể mang một ý nghĩa nào đó, nhưng không có em, anh mãi chỉ là một nửa của câu văn.[/FONT] [FONT=courier new,courier]Ý tưởng đã sinh ra hai chúng ta, và ngữ pháp chính là kẻ đã mang đến sự hoà hợp của hai ta. Ngữ pháp gắn kết em và anh, và chính sự kết hợp đó đã mang đến cho tình yêu giữa chúng ta một ý nghĩa trọn vẹn. em, kẻ mang một trái tim chưa bao giờ yên ngủ, luôn sẵn sàng nhảy dòng đi tìm niềm vui trong những đoạn văn mới. Có lẽ, em chỉ chịu dừng chân khi cuốn tiểu thuyết đã đến hồi kết.[/FONT] [FONT=courier new,courier]Anh chưa bao giờ muốn tìm đến một chủ ngữ nào khác, vì ý tưởng và ngữ pháp sinh ra anh chỉ để đứng sau em, anh yêu em và luôn thuộc về em, không bao giờ thay đổi. Anh nguyện luôn là phần vị ngữ để làm dày thêm ý nghĩa cho em, cùng em sánh đôi trong một câu, một đoạn văn, lọt thỏm trong một cuốn tiểu thuyết của tình yêu.[/FONT] [FONT=courier new,courier]Em yêu, xin hãy ở lại đoạn văn này, nơi ghi dấu bao kỷ niệm của chúng ta, nơi mà sự kết hợp giữa em và anh từng làm rơi bao nước mắt của người đọc. Đây mới chính là ngôi nhà chung của chúng ta, ngôi nhà bình yên nhất của em …[/FONT] [FONT=courier new,courier]Anh vẫn ngày ngày ở đoạn văn này để chờ đợi em. Cho dù em đang bay cùng áng văn chương nào, nhảy múa trong ý tưởng của một tiểu thuyết gia nào, vui vẻ trong những trang tiểu thuyết đặc sắc nào, anh vẫn ở đây, nguyện làm vị ngữ duy nhất cho em. [/FONT] [FONT=courier new,courier]Em yêu, hãy cho anh một dấu phẩy …[/FONT]