A àh!!! A kũn bík nà pé đã trả lời câu hỏi của a bik bao nhiu lần ròy. Mà sao a vẫn cứ mún pé trả lời mãi thế. Thoy rứa nà đc ròy pé hok mún trả lời nữa, hok mún pải suy nghĩ thêm bất cứ 1 chjện chy hết nữa. Bấy lâu nay pé noái choa a bík bao nhiu chjện. Pé hok mún ju, hok mún đau khổ vì 1 ai đó nữa, 1 lần nào nữa hết. Đó chỷ nà cái cớ mà thoy. Pé dấu a mấy bựa ni, pé hok nói ra vì pé sợ a bùn. Nhưng giờ thỳ pé đã nghĩ lại ròy. Pé sẽ nói cho a hỉu: Pé đã cóa ròy (hok pải a L mô)Nhưng pé mong răng a sẽ nhớ mãi câu ni, thực sự pé mún nói lâu roài nhưng mà hok bík pải bắt đầu từ đâu. Nếu hok noái ròy lỡ sau nài a bik ròy người ta nói pé.................. Pé hate mấy chiện nớ. Vì rứa pé mong a hỉu. Đừng IU pé nữa.Câu trả lời củapé sẽ mãi là hok Never
hiz hiz đọc lại cại này thấy hơi bùn nhưng ko sao nước chảy đá mòn mà. Đá đã mòn roài và nó típ tục mòn dần mòn dần và pé sẽ hỉu đc tình iu của anh dành cho pé thoai pé à
Ừm, tình cảm của Việt làm chị cũng cảm động nè. (Anh CUA xem lại mình đi nhá. Dạo nì bỏ bê vợ con quá rùi đấy ) Chuyện tình cảm khó nói lắm. Chỉ biết là ta cứ sống với những gì ta có. Yêu hết mình. Làm mọi thứ vì tình yêu... Coi như được sống trong tình yêu. Em nhỉ? Cứ yêu, hok mong người ta yêu mình mà? Nhưng Việt cố lên nha em? Làm sao để Pé Trắng thoải mái chứ đừng để Pé bùn, Pé thấy bị làm fiền là lớn chuuyện đó... (Híc, thư người ta gửi cho nhau mờ mình xen vào có vô duyên quá hok anh CUA nhỉ?)
Nỏ biết 2 đứa hắn có yêu đương chi nhau ko. Nỏ biết đá đã và đang dần mòn hay ko. Chỉ biết ngày mô 2 đứa hắn cũng viết thư cho nhau hết, kể lể tâm sự đủ chuyện trên trời dưới đất. Chị em nhà miềng làm bồ câu đưa thư đoạ luôn, chưa thấy hậu tạ chi trơn (được cái đọc thư trộm đã đời ). Túm lại là: 12 rồi, lo mà học đi, yêu đương mộng mơ vừa vừa thôi. Mi mà học hành ko ra chi là chị cắt ... đó!