Giá như vuốt ve...lần thứ 100

Thảo luận trong 'Thảo luận của Thành viên' bắt đầu bởi No.1255, 29/9/07.

  1. No.1255 Thành Viên Danh Dự

    Sưu tầm từ một trang web, đọc thấy suy nghĩ nhiều điều vô cùng. Mời ACE cùng xem xét.
    *******
    Có một chàng trai và một cô gái, họ yêu nhau hết sức thắm thiết. Có một ngày, cô phải chuyển nhà tới một thành phố rất xa, anh vô cùng đau lòng, nhưng không dám giữ cô lại. Thành phố kia có cha mẹ của cô, họ có cuộc sống rất đầy đủ, còn anh thì cái gì cũng không có. Cho nên anh không dám giữ cô, vì anh sợ cô sẽ khổ. Anh cuối cùng chỉ im lặng.

    Còn cô thì cứ đợi anh mở miệng giữ mình lại, cô đợi và đợi, đợi cho đến lúc lên máy bay, anh cũng không hề nói.

    Trước lúc lên máy bay, cô đưa cho anh một con lợn bông nhỏ, cô nói "Nhớ em, thì hãy xoa đầu nó một lần". Sau đó cô bước lên máy bay mà không hề quay đầu lại.

    Trời đang trong xanh thì đột nhiên mưa, anh vừa khóc vừa nhìn chiếc máy bay cất cánh, chính lúc ấy, anh đột ngột phát hiện mình đã phạm một sai lầm đáng sợ, anh quên không hỏi cô địa chỉ và số điện thoại của cô ở nơi ở mới.

    Thế là từ đó anh bắt đầu chờ đợi, ngày ngày ôm lấy chiếc điện thoại không dời, anh nghĩ cô nhất định sẽ gọi điện về. Nhưng không có, mãi mà không có.

    Lúc anh nhớ cô, anh lại mang con lợn bông ra xoa đầu, anh xoa đầu nó hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ càng làm cho mình nhớ thêm.

    Anh đợi cô tròn ba tháng, sau đó chuyển thành tuyệt vọng. Anh cảm thấy cô hình như đã quên anh mất rồi, thậm chí anh bắt đầu hận cô.

    Anh bước ra khỏi phòng, từ giây phút đó anh quyết định quên đi tình yêu này. Quan trọng với anh bây giờ là bắt đầu lại. Anh ôm lấy con lợn bông, nghĩ một lúc, rồi đành ném nó ra ngoài cửa sổ. Ném đi tất cả những ký ức về cô. Anh từ đây cũng không nhìn lại qua khứ nữa.

    Sáng sớm ngày thứ hai, có một người làm công đến dưới lầu dọn dẹp vệ sinh. Bà ta nhìn thấy một con lợn bông, bà ta ôm lấy nó, vuốt ve, đột nhiên con lợn bông động đậy, miệng nó từ từ mở, rồi nhả ra một mảnh giấy. Trên mẩu giấy là địa chỉ và số điện thoại của cô gái.

    Con lợn bông ấy là người trong xưởng đồ chơi phải mất rất nhiều tâm huyết mới làm ra món quà đặc biệt này cho cô . Nếu như xoa đầu nó một trăm lần, nó sẽ nhả ra mảnh giấy cô viết. Cô đã âm thầm quyết định, chỉ cần nhận được điện thoại của anh là sẽ từ bỏ tất cả để trở về, không chia tay anh nữa.

    Nhưng anh cuối cùng chỉ vuốt ve nó 98 lần.

    Người làm công nghĩ : Con lợn bông này thích như vậy, nên đem nó về cho con mình chơi. Bà ta ôm con lợn bông, quẳng đi mảnh giấy
    risk, Lãng TửC[h]ip thích bài này.
  2. emvaanh Guest

    "giá như", 2 từ mà phải làm cho người ta phải suy nghĩ , "giá như" anh kiên nhẫn thêm 1 tý nữa , thì sẽ ko có kết quả như hôm nay , nhưng như thế thì sẽ ko có được cái mà người ta hay nói là "giá như " ,một nhận định ko bao giờ có thể xảy ra.

    "Giá như" anh ko đi vào trong cuộc đời em thì có lẽ em sẽ ko buồn như thế này :(
  3. No.1255 Thành Viên Danh Dự

    Có lẽ cô ấy ko thuộc về anh ấy...
    Mở rộng vấn đề hơn chút nữa, câu chuyện ko chỉ đơn giản là tình yêu nam nữ.
    Chắc là nên học tập tính kiên nhẫn, chịu đựng, và ko bỏ lỡ thời cơ.
    Híc, mình đang cố một trong cái đó mà khó quá đi thôi.
  4. C[h]ip Thành viên

    nếu anh ta kiên nhẫn thêm chút nữa thì có lẽ hạnh phúc đã đến với mình......anh ta đã hok đủ lòng tin vào tình cảm của mình....tại sao cô gái kia hok thử 1 lần nói trước nhỉ....cả 2 đều ịch kỷ
  5. Quảng Trị Thành viên

    Tại sao phải" giá như " ?
    "Giá như " để hối hận ah ?
    Tại sao yêu nhau thì ko nói thẳng với nhau ?
    Trách chàng trai quên ko hỏi địa chỉ ( hay ko đủ can đảm để hỏi cô gái ) còn cô gái tại sao phải đưa ra con số 100? ko ít hơn và cũng ko nhiều hơn?
    Thử thách 100 cái vuốt ve liệu có đủ để chứng minh tình yêu ko ?
  6. \^o^/ Thành Viên Danh Dự

    Hix, miềng thì ghét nhứt là mấy cái trò thử thách rồi chờ đợi, yêu thì cứ nói phứt là yêu cho xong. Cuối cùng chẳng ai được quái gì, chỉ toàn mất. Người này chờ, người kia chờ, quá thụ động!
    Chẳng có gì đáng tiếc!:))
    netizenvn thích bài này.
  7. bonghongnuoc Guest

    quá sâu sắc cho những ng nông cạn như mình, hic
    câu chuyện chứa nhiều quá, suy nghĩ đến 50 năm sau trả lời
  8. vuonglv Thành viên

    Người ta bảo tình câm nính ngàn năm còn mải mà. Mà tình ngu quá đợi mải vạn năm khakhakhakha
  9. madseeker Guest

    Sao tác giả ko viết là 99 lần đi, tạo cảm giác hụt hẫng, tiếc nuối lớn.
    Mà cái kiểu thử thách này nó cứ sì tu pịt làm sao ấy hunnie nhỉ?
    Hum trước phải đi sớm, ko nhậu được tiếc quá trời lun á!
  10. Lãng Tử Quản Trị Diễn đàn

    Lúc làm sai điều gì thì con người thường nói 2 chữ: "Giá Như" còn mình thì thường nói "Khi biết..."
  11. \^o^/ Thành Viên Danh Dự

    Nếu là 99 lần thì dễ đau tim quá darl, lỡ thằng cha này nắm đầu con heo quăng đi mà nó tưởng vuốt đầu nó rùi nó nhả tờ giấy ra thì... mất hay, hehe.. Thôi đã làm thì làm luôn 100 lần cho nó chắc!:))
    So với truyện này thì em thích truyện "Những dải ruy-băng vàng trên cây sồi già" hơn :)
    NHỮNG DẢI RUY-BĂNG VÀNG TRÊN CÂY SỒI GIÀ

    Nước Mỹ, năm 1972. Tại một tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh có một chàng trai bị kết án tù. CẢnh sát đã chứng minh được rằng anh phạm tội và 3 năm là một thời gian vừa đủ để anh sửa chữa lại mọi chuyện. Nhưng Mary- người vợ sắp cưới của chàng trai thi không thể tin điều đó. Ngày mở phiên toà, mặc cho chàng trai không ngừng quay về phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.

    Trước khi lên chiếc xe dành cho các tù nhân, chàng trai nhờ cuyển cho Mary một lá thư rồi bước đi ngay. Anh không kịp nhìn thấy cô đang đứng khuất phía sau, vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi. "Anh biết rằng anh không xứng đáng với tình yêu của em. Anh cũng không dám hy vọng em sẽ còn yêu anh sau những chuyện này. Nhưng nếu em tha thứ cho anh thì hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất ở quảng trường của thị trấn vào ngày anh trở về. Và nếu không nhìn thấy dải ruy băng, anh sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quấy rầy em nữa."
    Trong suốt ba năm ngồi tù, dù chàng trai có mong mỏi tin tức của Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đấu tiên, anh tự nhủ rằng có lẽ cô vẫn chưa thể quen được với việc chồng sắp cưới của mình là một người phạm tội. Năm thứ hai, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe phong phanh rằng cô ấy đã đi xa, xa lắm và chẳng biết khi nảo mới quay trở về. Đến những tháng cuối trong tù, anh đã không còn nghĩ gì tới những dải ruy băng vàng nữa. Nhớ về cô gái anh yêu lại càng không. Đến ngày ra tù, chàng trai quyết đinh nhảy lên xe buýt đi thẳng ra thành phố chứ không ngang qua quảng trường như anh đã hẹn.

    Nhưng rồi một chuyến, hai chuyến xe đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng trai vẫn chần chừ không leo lên. Mãi tới khi chuyến cuối cùng đã chạy qua, anh mới lầm lũi đi bộ tới quảng trường. Lý trí bảo anh hãy đi theo hướng ngược lại, nhưng tình yêu trong anh thì vẫn bắt anh hướng về phía trước. Rồi 30 phút sau, người trong thị trấn ngạc nhiên thấy một chàng trai khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng...

    => Vậy có vẻ hay hơn, phải không?^.^
  12. lovenguyen8187 Thành viên

    Giá như em chẳng gặp anh
    Thì đêm không mệt nỗi niềm trở trăn
    Giá như tim đã hoang tàn
    Thì thôi một giấc mộng vàng còn đâu
    Giá như anh nói một câu
    Thì em đâu phải âu sầu thâu đêm
    Giá như sỏi đá thành mềm
    Thì tim giá lạnh êm đềm băng tan
    Giá như còn chút hồng hoang
    Thì em đây sẽ sẵn sàng yêu anh....


    Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
    Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
    Anh hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
    Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng




    risk thích bài này.
  13. risk Thành viên

    2 câu chuyện đều hay ;bên nào cũng mang đầy cảm xúc và bài học ý nghĩa
  14. nhocbabycuteheo Thành viên

    tui thích cả hai pài, hay wa mà cũng bùn wa

Chia sẻ trang này