Viết cho em. Viết cho anh. Viết cho những người yêu biển, cả những người chưa bao giờ thấy biển. Viết cho những người cô đơn, hay cho những bàn tay ấm áp trong nhau. Viết cho họ những con người đang đi, sẽ đi và mãi đi tìm cho mình những vùng trời hạnh phúc… - Chị đang làm gì đấy? Tôi quay lại, một anh chàng không rõ tuổi. Thỉnh thoảng tôi nhìn thấy em trên bãi biển này, hút thuốc và nhảy cóc đi dạo trên những mỏm đá. - Chị chẳng làm gì cả. Còn em? - Chị là bác sĩ à? - Ừ, gần như thế. Chị là y tá. - Em thấy chẳng giống gì cả. Em thấy chị giống các diễn viên trong phim… - Phim Hàn Quốc thất tình chứ gì? - Tôi đùa - Không, phim kinh dị. - Em được đấy! - Tôi bật cười. Trông tôi không giống y tá à? Tú vẫn thường bảo tôi vậy. Khi còn yêu nhau, sau giờ làm tôi thường trốn ra đây. Tú ngồi vắt vẻo trên một chiếc mủng úp ngược của ngư dân. Đầu đinh ngạo nghễ nổi bật giữa hoàng hôn đổ dài trên biển. Nhìn Tú lúc này ai bảo Tú là người vừa mãn hạn tù, là dân anh chị cai quản các khách sạn, các điểm ăn chơi trên vùng biển này. - Ngọc ra đây làm gì nữa? - Nghe giọng Tú tôi thoáng giật mình, lại có chuyện gì đây. - Thằng ấy vừa ở nhà Ngọc đúng không? - Tú hỏi mà không nghoảnh lại À, ra chuyện này. “Thằng ấy” mà Tú nói là anh Lữ làm cùng bệnh viện với tôi. - Anh ấy đến nói chuyện với ba Ngọc thôi. - Nói dối - Tú nhảy phắt qua chiếc mủng, đứng sát ngay trước mặt tôi, hai bàn tay siết lấy cánh tay tôi đau điếng. Tú nhìn sâu vào mắt tôi nói như hét. - Ngọc không nói dối - Tôi thở không ra hơi, hoang mang trong bàn tay như gọng kìm của Tú. - Nếu Tú thấy Ngọc đi với nó là nó chết trước Tú chết sau đấy. Hiểu không? Tôi sợ hãi, nước mắt tràn ra. Nhìn mắt Tú, tôi biết Tú không đùa. - Hiểu không? Nói! Tôi luống cuống gật đầu. Tú buông tay, tôi như sắp khụy trên bãi biển. Sau đấy lại như không có chuyện gì, Tú lôi tôi chạy dọc trên biển tìm những vùng cát có những con còng đào hang - trò mà tôi rất thích. Tôi yêu Tú, tình yêu của tôi như vậy đấy. Làm tôi đau và sợ, đau và sợ mà vẫn cứ yêu. Ngày đầu tiên chuyển nhà về đây, tôi mải mê chạy theo nhũng bông hoa cỏ khô lăn trên cát. - Cái gì vậy ba? - Hoa lông chông đấy, đi nhanh lên ba trễ giờ rồi. Biển chiều nay vắng người, gió thổi cuốn tung những bông hoa lông chông đùa nhau trên bãi vắng. Tôi lại gặp anh chàng hôm trước, nhìn em, nghiêng nghiêng, có nét gì đấy giống Tú đến kì lạ, chợt thấy nhói trong tim mình. - Chị chuyển về đây lâu rồi mà chưa gặp em bao giờ cả? - Em thường đi theo tàu của người ta ra biển. Hôm nào biển động thì ở nhà. Cha em cũng đi biển gặp bão không về, con tàu mua bằng tiền vay của người ta cũng chìm luôn. Mẹ em đau ốm từ đấy, Em phải trả nợ nữa. Nhà chị hạnh phúc thế, có cả bố và mẹ. - Không, mẹ chị bỏ đi rồi đấy là mẹ kế của chị. Mấy bông hoa lông chông vẫn lăn dài theo gió, gió đưa nó rơi xuống biển nhấp nhô, nhấp nhô theo từng con sóng, dập dềnh trôi về phía xa. - Những bông hoa này đi về đâu? - Nó đi về phía mặt trời đấy. Tôi ngồi lặng nhìn những bông lông chông chạy dài trên biển. Nó về đâu nhỉ? Có tìm về hướng mặt trời như lời em nói? Lần đầu tiên tôi gặp Tú, Tú được đưa vào viện với cái đầu bê bết máu. Anh ta cáu với tất cả y tá lẫn bác sĩ ở đấy. Đầu chảy máu nhiều quá sau khi băng phải được tiêm thuốc kháng sinh. - Cô làm cái gì đấy? Định giết người à? - Với anh thì tôi cũng muốn thế lắm - Tôi vừa rút kim tiêm ra vừa nói. Tú nhìn lên, ngạc nhiên, tôi cũng ngạc nhiên với chính mình, lần đầu tiên tôi cáu gắt với bệnh nhân. Tú trở thành bệnh nhân thường xuyên của tôi. Anh ta đánh nhau, giải quyết những vấn đề thuộc về thế giới của anh ta và tôi không quan tâm, nhiệm vụ của tôi là chữa trị cho bệnh nhân thế thôi. Có lần tôi quay lại thấy Tú đang nhìn mình, Tú giật mình quay đi nhìn vu vơ ra phía bờ biển ngoài cửa sổ. Nghe đâu anh ta vừa đi tù vì dám đánh cả một hội công tử phá phách ở các quán bar, hay mấy chị y tá ở tổ tôi thầm thì với nhau anh ta cố tình chịu đòn để vào đây, tôi cũng không buồn biết lí do. Thế giới của tôi đủ phức tạp lắm rồi. Tôi yêu Tú vì lí do gì nhỉ? không ai lí giải được câu trả lời cho tình yêu của chính mình. Một chiều từ bệnh viện về, tôi thả dọc theo bãi biển. Một nhóm thanh niên lạ mặt lảo đảo phía sau, tôi hơi sợ, biển vắng người. Tôi đi chậm đám người kia cũng đi chậm. Tôi đi nhanh chúng cũng đi nhanh. Tôi chạy, nghe tiếng bước chân đuổi phía sau rất gấp. Phía trước thấp thoáng một bóng đen. Tôi hoảng sợ thật sự, không còn đường nào nữa rồi. Chợt một giọng nói quen quen vang lên: - Bác sĩ phải không? Mấy tên kia hình như nhận ra giọng Tú nên lảng đi. Tôi ngừng chạy rồi bật khóc như đứa trẻ, Tú nhẹ nhàng lay vai tôi bảo: -Tú đưa bác sĩ về nhà nhé! Ngồi sau xe Tú, hắn lao như điên. Về đến nhà tôi mới biết mình còn sống sót, chỉ muốn cho hắn một cái tát. Tú quay lại cười như không có gì xảy ra: -Bác sĩ ngủ ngon nhé! Chiều nay biển động, đêm qua gió mạnh nhiều bông hoa lông chông bị gió thổi mắc vào đám cây dừa cạn không ra được phía biển, nằm buồn thiu. Em gỡ một bông ra đưa cho tôi. Những cái gai nhọn đâm vào tay đau nhói. Tôi kêu khe khẽ, em cười: “Quên được chưa?”. Quên Tú ư? Tôi không muốn, không cố gắng hay vì không thể? Tôi về nhà, thấy anh Lữ ngồi đấy. Dì tôi niềm nở: - Ngọc vào đây con. Anh Lữ đợi con từ nãy giờ. - Ba con đâu? Tôi hỏi trống không. Dì tôi làm y tá trong bệnh viện của ba ngày xưa. Khi tôi còn là sinh viên dì công khai tán tỉnh ba. Khi mẹ tôi bỏ nhà đi, dì xách va li đến ở hẳn nhà tôi bất chấp điều tiếng. Dì tìm cách gán ghép tôi với anh Lữ. Có hôm dì nói thẳng: - Nó thừa sức làm ở bệnh viện thành phố, nó về đây là vì cô, không lẽ cô không biết điều này? Nhà người ta cũng không thiếu thốn, cô xem thế nào đến tuổi lấy chồng được rồi đấy. Tôi bỏ vào phòng khóc bên tấm ảnh nhỏ xíu, duy nhất của Tú. Ngày Tú mất tôi gục xuống. không khóc, không gào thét, không tỉnh để nhớ nổi mình sống qua khoảng thời gian ấy như thế nào. Có lần Tú bị đánh, khi băng vết thương tôi òa khóc. Tôi chờ nghe Tú dỗ dành: “Tú không làm hại ai cả Ngọc đừng lo sẽ không ai hại Tú đâu”. Nhưng Tú chỉ lạnh lùng: - Đấy là thế giới của Tú. Tú không bắt Ngọc phải yêu Tú và nếu yêu, Ngọc phải chấp nhận, thế thôi. Bố tôi gào lên: -Mày có bị làm sao không? Con trai chết hết hay sao mà đâm đầu vào nó? Tôi đi tìm Tú. Tú lằng lặng: - Ba Ngọc nói đúng đấy Ngọc sinh ra không phải dành cho Tú. Tôi tát Tú một cái, bỏ đi. Hôm sau thấy Tú đèo một đứa con gái trong quán Tú làm, ôm eo chặt cứng vù xe qua cổng bệnh viện. Tôi nghe nhói trong lòng. Nửa đêm Tú nhắn tin:”Ngọc ra đi. Tú muốn gặp” Tôi không trả lời. Tú nhắn lại: “Không ra Tú trèo tường vào”. Phòng ba tôi vừa tắt điện, tôi biết Tú đã nói là làm. Khoác vội cái áo tôi bước ra. Ngoài kia gió biển gào thét gọi đêm lên. Bẵng đi mấy hôm mưa tôi không ra chỗ mỏm đá ấy nữa. Ngày mưa vừa tạnh tôi ra bãi, thấy em đang đi dạo mắt nhìn ra xa, điếu thuốc em hút giở đốm sáng le lói nhìn xa như đốm lửa ma trơi chập chờn trong đêm tối. - Chị sắp kết hôn? Tin tôi và anh Lữ kết hôn lan nhanh trong bệnh viện nhưng không ngờ em biết nhanh thế. - Chị yêu anh ấy không? Tôi im lặng. Bóng tối ngập tràn bãi biển, sau đám mây mờ chòm sao bắc đẩu bắt đầu lấp lánh. Đêm tối che giấu tội lỗi, che bao đau khổ, che cả những giọt nước mắt của tôi. Ba năm! Ba năm tôi không quên được Tú, không quên được đêm ấy, hình ảnh Tú nằm giữa vũng máu. Tôi gào không ra tiếng, chỉ nghe loáng thoáng bên tai: “bọn côn đồ”, “đâm thuê”, “thanh toán nhau”…Thế giới của tôi tưởng như bình yên nhưng tôi chưa bao giờ tìm được hạnh phúc ở đấy. Tôi bước vào thế giới của Tú, hút điếu thuốc đầu tiên. Sặc sụa trong khói chỉ để nghe tiếng cười hiếm hoi của Tú. Uống giọt rượu đầu tiên trong đời cho quên cả đường đi để bắt Tú cõng về. Thế giới ấy không thuộc về tôi nó khép lại khi Tú ra đi. Tôi muốn buông xuôi, ngày mai, chỉ ngày mai thôi anh Lữ sẽ đón tôi về thành phố. Quên bờ biển, quên những bông hoa lông chông, quên Tú, quên những ngày xưa ám ảnh ấy... - Em sẽ đi Thái. - Em đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi - Em đi thế nào được? - Em đi chui, theo người ta. Trót lọt thì sang đấy làm ăn, không may mắn thì bỏ xác nơi đất người. Em nói, giọng nhẹ như gió thoảng qua, điếu thuốc đã tắt, đêm tối mịt mùng. Những đám mây cũng che những vì sao cuối cùng trên bầu trời, tôi thấy bức bối vô cùng, đầu choáng váng, chỉ muốn ngã khụy xuống bãi cát. Em đỡ lấy tôi: - Ngọc à, em…không tôi yêu Ngọc. - Mắt em trong đêm tối long lanh, nhìn đăm đắm vào mắt tôi như tìm kiếm, như đợi chờ. Tôi nhìn em choáng váng như lần đầu uống chén rượu Tú đưa. Tú, trước mặt tôi là Tú. - Tú à, Tú đừng bỏ Ngọc. - Tôi gào lên. Tôi vùng dậy, dùng hết sức nắm chặt lấy người đối diện. Bàn tay ai đó đang nắm lấy tôi bỗng lỏng dần ra, tôi lịm đi, mê man. Khi tỉnh dậy, thấy mình bình yên trong căn nhà. Bố tôi trầm ngâm hút thuốc, dì tôi chì chiết: “Con gái con đứa đi đêm đi hôm phải để cho một thằng con trai đưa về, sắp đến ngày ăn hỏi rồi đấy, cô liệu giữ cái danh tiếng cho gia đình với”. Tôi hoang mang chạy vụt ra biển tìm em, đêm qua tôi nói gì với em? Tôi đã làm em tự ái? Căn nhà em ở chênh vênh bên những mỏm đá, mẹ em gục xuống khóc: “Con ơi là con! Mẹ chỉ còn mỗi mình con. Sao con bỏ mẹ mà đi…”. Tiếng khóc nghẹn lại giữa những cơn nấc. Em đi rồi, tôi nhìn ra phía biển, những bông hoa lạ lùng ấy vẫn chạy, đi mãi theo gió. Như mẹ tôi không tìm thấy hạnh phúc nơi bố nên đã ra đi, như em không thấy hạnh phúc trên mảnh đất này cũng đã đi. Và tôi, tôi sẽ đi tìm bình yên cho mình ở một nơi nào đấy, nơi không còn những kí ức về Tú nữa … Hoa lông chông! Loài hoa kì lạ ấy. Em ạ, hình như nó đang đi - đi về phía có mặt trời.