Chồng chức to, đi từ sáng đến đêm, nay tỉnh, mai huyện, ngày kia xuất ngoại mà từ tiền ăn, tiền điện, tiền học, đến trị bệnh cho con đều một tay vợ. Chồng chẳng khác nào khúc ruột thừa bị viêm mà vợ chỉ muốn cắt đi. “Ruột thừa” bị viêm - Khi chồng ham vui vô độ. Ngày mưa, chồng về sớm đổ uỵch tấm thân bồ tượng trên sofa, lười nhác khều điều khiển TV. Vợ toát mồ hôi vừa nấu nướng vừa dỗ con và luôn miệng giục chồng đi tắm. Ăn xong, chồng phưỡn bụng ì ạch vào phòng, lười nhác lấy ngón chân cái nhấn nút máy tính và say mê làm người hùng trong Võ lâm truyền kỳ hay bán buôn, cướp bóc trên Con đường tơ lụa, mặc vợ bận bịu dọn dẹp, dỗ con ngủ. Ngày đẹp trời, chồng cài sẵn tin nhắn trong điện thoại: “Hôm nay anh về muộn, mẹ con đừng chờ”. Gọi lại thì nhanh như chớp: “Tò tí te”. Nửa đêm, chồng mò về, dáng thước bảy liêu xiêu như liễu, nồng nặc mùi khó tả, nôn oẹ, lảm nhảm như động kinh... - Khi chồng mèo mỡ, vụng trộm. “Rau sạch” thì lười ăn mà “rau có thuốc trừ sâu” thì mê mẩn. - Khi chồng không còn là cây tùng, cây bách làm nhiệm vụ chở che cho vợ con. Từ việc lớn đến việc bé, từ cái bóng đèn cháy đến lễ Tết nội ngoại đều một tay vợ. Chồng như đứng bên lề cuộc sống của vợ con, như người ăn nhờ, như kẻ ở trọ. Tình cảm vợ chồng luôn treo đầu sợi tóc, mong manh, căng thẳng, ngột ngạt. Khi đã cắt... “ruột thừa” - Không chồng và nỗi cô đơn: Những bữa cơm hiu quạnh, ngày Tết sum họp chỉ mẹ với con. Những buổi họp lớp, các bữa liên hoan, tiệc tùng, mẹ lủi thủi một mình, đắng lòng khi nghe người quen hỏi han. Ngày của con, mẹ lẽo đẽo chạy theo gót chân xinh xắn, chạnh lòng khi thấy cảnh vợ chồng con cái người ta ríu rít bên nhau. Đêm cũng như dài hơn, tấm chăn cũng như mỏng hơn. Những ngày ốm, mẹ gồng mình với ly nước vì bàn tay nhỏ xíu của con chưa thể làm giúp. - Không chồng và những gánh lo toan: Mẹ bất lực, bặm môi trào nước mắt khi cái cằm xinh xắn của con cứ vênh lên, ngúng nguẩy không nghe lời mẹ. Trước đây, mỗi lần như vậy, mẹ chỉ cần bảo: “Chờ bố về” là con răm rắp nghe theo. Khi bị bạn bắt nạt, con chạy về phụng phịu: “Nó mách bố, còn con không có bố để mách”. Dù trước đây bố đi tối ngày, chưa từng cầm tay con viết một nét chữ, nhưng bố vẫn là “ông kễnh” trong nhà, chỉ cần “ho” một tiếng là trật tự được thiết lập ngay tức khắc. Bố dù tốt hay xấu cũng làm con ngưỡng mộ. Có bố bên cạnh, con tự tin hơn, bạo dạn và độc lập hơn. Còn mẹ càng thương càng gắng đáp ứng, bù đắp thiệt thòi cho con. Có lẽ vì vậy mà câu: “Dao sắc không gọt được chuôi” hay “Con không cha như nhà không nóc” cho đến nay vẫn đúng. - Không chồng và dư luận: Trong 100 người đứng quanh một đám đổ vỡ của ngôi nhà từng êm ấm, có bao nhiêu người thương cảm, động viên khi mẹ con gồng gánh nuôi dạy nhau, bao nhiêu kẻ dè bỉu, đoán già đoán non? Ly hôn như vết sẹo mang theo cả đời người, đi qua mỗi ánh nhìn soi mói, thiếu thiện cảm thậm chí là thương hại, vết sẹo lại nhói lên, nhức nhối. Với người sở hữu “khúc ruột thừa” Chỉ có bạn mới quyết định được việc có hay không một cuộc “đại phẫu” bởi điều này tùy thuộc vào mức độ “viêm” cũng như khả năng chịu “đau” của bạn. Hơn nữa, không bác sĩ nào dám nói trước kết quả của nó và chính bạn cũng chưa biết sẽ đi về đâu. Vì thế, bạn phải cân nhắc thiệt hơn, vì hôn nhân thực sự là một bài toán cần giải bằng những phép tính nghiêm túc. Với “khúc ruột thừa” Các quý ông đừng vội giận dữ (hoặc giận thay ai đó) vì cái tên “ruột thừa”. Thực ra, nó không thừa, mà cũng có những chức năng nhất định. Nhưng quan trọng là đừng để “viêm”, bởi khi đã sưng tấy thì “cắt bỏ” là điều phải nghĩ đến đầu tiên. Và, người vợ vì lý do này hay lý do khác không dám cắt bỏ, thì sự đau đớn sẽ đeo đẳng họ suốt cả cuộc đời.
Nếu chồng mà như khúc ruột thừa bị viêm á, tớ sẽ lấy roi mây quất cho một trận rồi đá đít ra khỏi nhà, hehe... Chồng con như thế còn để làm gì, quẳng đi cho nó nhẹ nợ. Qua rồi cái thời đàn bà chỉ biết ngồi ở nhà chờ chồng, luôn nhẫn nhục chịu đựng bất kể cực khổ thế nào. Nói thì nói thế chứ đá chồng thì quá dễ, giữ được chồng mới khó, phải không mọi người?
đá chồng kô dể chút nào mô chị...lỡ đá ông chồng 1 cái...thì ông ta đáp lại vài cái......rứa thì mắc chi mà dùng đến cách đó mệt thân.... còn ông chồng nào mà khó giữ quá thì cho ông đi luôn...giữ làm gì khi người ta đã muốn ra đi...cho đi luôn..... cái vấn đề này em còn nhỏ chưa hiểu hết....chỉ nghĩ thế thôi...sau này thực tập mới biết đc...chứ bây giờ đang trong thời kỳ học hỏi kinh nghiệm từ chị \^o^/
Hề hề, thế nên chị khuyến khích các chị em phụ nữ nên đi học võ đặng sau này trị chồng, phòng trường hợp chúng nó giở trò "bạo lực cách mạng" ra với mình. Cái nì thì bé Chip phải học chị nì Mí lại hôn nhân chỉ bền vững khi cả 2 bên cùng trân trọng nhau, chớ nó coi mình như ôsin thì mình giữ nó mần chi cho mất công, hé hé
Vợ bảo ông chồng lười nhác của mình: - Anh chẳng làm dc cái tích sự chi hết á! Ông chồng chỉ vào đám con: -Chừng này chưa đủ à?