Sợ lắm cho đi chân tình mà không được nhận

Thảo luận trong 'Cảm nhận cuộc sống' bắt đầu bởi LynNgo, 18/5/09.

  1. LynNgo Thành viên

    Cơn gió vô tình lướt nhẹ qua, ta thèm được choàng tay qua vai em vuốt mái tóc bồng bềnh, nhưng rồi chợt nhận ra cơn gió đã mang em đi thật xa rồi...

    Cũng đã lâu rồi chưa viết gì, mà cũng chẳng có cái gì để viết. Viết gì bây giờ khi đầu óc trống rỗng. Hình như... đôi lúc ...có một khoảng thời gian nào đó ta như ẩn mình trong khoảng lặng của cuộc sống. Vốn náo nhiệt, ồn ào, vậy mà cũng lâu rồi ta chưa cafe hay say với bạn bè chút men rượu bia. Cũng có lẽ ta đã bắt đầu già hơn thì phải. Cái sự già của một thằng nhóc rõ thật chán.

    Năm ngày đến công ty, hai ngày vùi đầu ở nhà thế là hết một tuần. Một phần tư của tháng qua nhanh đến chóng mặt thì kể chi đến 24h của ngày. Loay hoay vài cái đơn hàng là hết một buổi sáng, vài cú điện thoại là hết buổi chiều, rồi lủi thủi về nhà. Không khí nóng bức, chật chội và ồn ào giữa một rừng xe có gì là lạ đâu. Cứ thế ngày tiếp ngày, nghe có vẻ chán nhỉ. Uh! Mà chán thật, nhưng chẳng biết thay đổi thế nào.

    Cũng may là tìm được một chút niềm vui trong công việc. Lạ một điều là ta lại cảm nhận sự thú vị trong những áp lực và mệt mỏi. Ngày nào nhiều khó khăn, nhiều áp lực là ta thấy thú vị nhiều. Trải qua những mệt mỏi đó ta mới thấy mình trưởng thành hơn một chút, kinh nghiệm hơn một chút và như vậy ta mới thấy thú vị hơn một chút. Mỗi ngày ta cố gắng tạo một cái gì đó thật vui, thật hài hước để làm nhẹ đi những áp lực trong công việc. Những niềm vui nhỏ mỗi ngày bên những đồng nghiệp cũng làm cuộc sống ta bớt chán đi dẫu đôi lúc bên trong tiếng cười lòng ta vẫn trống. Luôn muốn sống hướng ngoại nhưng ta vẫn không biết tại sao lòng mình lại luôn nặng đến thế, vui cười đó rồi lại buồn đây. Lúc thì tràn trề nhựa sống, hòa mình ra đám đông để tận hưởng cuộc sống đầy màu sắc, khi lại thu mình vào trong vỏ ốc lẻ loi.

    Trốn mình trong im lặng để rồi có những phút giây nào đó ta cảm nhận mình cô đơn, lẻ loi giữa dòng người trên phố. Bỗng rùng mình khi cái lạnh của sự cô đơn thoáng lướt nhẹ vào luồng không khí oi bức của mùa hè. Cái cảm giác cô đơn giữa đám đông hình như nặng nề hơn là khi cô đơn một mình ta thì phải.

    Chẳng quen uống cafe đen nóng nhưng có những lần một mình ngồi quán cóc nhấp ly cafe với chút trống vắng, ta càng thấy mình lẻ loi. Cơn gió vô tình lướt nhẹ qua, ta thèm được choàng tay qua vai em vuốt mái tóc bồng bềnh, nhưng rồi chợt nhận ra cơn gió đã mang em đi thật xa rồi.

    Ta biết lòng mình chưa quên nhưng vẫn cố xua đi khi những lúc hình bóng em chợt quay về. Rồi cũng có những lần ta không kìm nén được và cho phép mình nghĩ về em suốt một đêm để rồi sáng hôm sau con tim lại nhói lên nỗi đau. Ta đã quen rồi những cái rùng mình khi chợt nhận ra những câu nói quen thuộc của em khi một người đồng nghiệp vô tình cất lên, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng.

    Vẫn cô đơn, vẫn lẻ loi, vẫn biết mình cần một bàn tay mềm mại và ấm áp khác nhưng sao ta vẫn còn e dè một điều gì đó, và cũng chẳng biết đâu là bàn tay mình cần. Sợ lắm cái cảm giác buông rơi bàn tay của người mà ta đặt hết chân tình vào trong đó.

    Ta vốn thích những điều mạo hiểm và có thể chấp nhận thất bại nhưng ta sợ những vết xước trong tim dù thật bé nhỏ...


    kengoaidao, Cà Chua, ngỰa hOang4 others thích bài này.
  2. chiprock126 Thành viên

    Vậy hôm sau mang chân gỗ đi. Rất lợi hại mà có ích nữa chứ khaaaaaaaaa
  3. TinCoDon Thành viên

    Cơn gió vô tình lướt nhẹ qua, ta thèm được choàng tay qua vai em vuốt mái tóc bồng bềnh, nhưng rồi chợt nhận ra cơn gió đã mang em đi thật xa rồi.
    Thích nhất câu này, tâm trạng quá.
    LynNgo thích bài này.
  4. Cát...Khóc... Thành viên

    Sợ lắm cái cảm giác buông rơi bàn tay của người mà ta đặt hết chân tình vào trong đó!!!
    Có lẽ câu này đúng với suy nghĩ của mình, bời vì sợ nên ko bao giờ dám níu kéo, bởi vì sợ nên chưa bao giờ cho ng ta biết là mình cũng yêu ng ta!!!
    Tất cả đều do bản thân quá nhút nhát...
    Ta ghét cái nhút nhát, cái lòng tự trọng quá to lớn đã làm ta mất đi 1 người ta yêu thương nhất, ta cũng ghét chính bản thân ta.
    - E xin lỗi T!!!
    LynNgo thích bài này.
  5. LynNgo Thành viên

    Người ta nói "Yêu là không hối tiếc" nhưng sao ta vẫn sợ. Sợ cái cảm giác ta dành hết tình cảm cho người để rồi nhận lại từ đó sự lãnh cảm vô tình. Ta vẫn cố tỏ ra bản lĩnh lắm, lạnh lùng lắm, bất cần lắm. Nhưng ai biết được trong sâu thẳm ta đang nghĩ gì chứ.
    Ta sợ
    Ta sợ thật đó

    Sợ lắm cái cảm giác buông rơi bàn tay của người mà ta đặt hết chân tình vào trong đó
    !!!


    ngỰa hOang thích bài này.
  6. Candy Quản lý Diễn đàn

    Ta đang sợ, hay ta đang vô tư ko nghĩ đến nó nhỉ ?
    Ta biết xù lông như một con nhím trước một ai đó là Ta làm người đau! Và đôi khi chính Ta cũng đau ! :)
    Nhưng cái cao ngạo trong Ta chưa đc ngự trị, hay phải chăng Ta sợ chân tình kia, ko đc đáp lại
  7. Voi con Thành viên

    Haha. Bạn kẹo ơi! Đi mút kẹo mút đi. Nó như kẹo vậy thôi, tan chảy rồi ngấm vào cổ họng. Ngọt ngào lắm nhé ^^
    Ôi! Chỉ có 1 thứ trên đời mà rất nhiều người sợ ^^
    Mình ngậm kẹo tiếp đây :d
  8. thinhchua Thành viên

    Đôi khi, đi một mình giữa đám đông, chợt thất tủi cho bản thân..tủi cho 1 cái j đó đã mất trong mình...
  9. LynNgo Thành viên

    Yêu thì yêu đi! Lo lắng, sợ hãi gì chứ???
    Cho đi!
    Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ.
    ngỰa hOang thích bài này.

Chia sẻ trang này