Tạm biệt tình yêu của tôi ....

Discussion in '~♥ Tình cảm ♥~' started by ngocvy_le, Feb 11, 2008.

  1. ngocvy_le Thành viên

    [FONT=times new roman, new york, times, serif]Em đã gặp anh vào một ngày thế nào nhỉ?. Em không nhớ rõ. Em cũng không biết đã thích anh từ khi nào, bởi lòng vẫn dặn lòng không bao giờ được thích anh, không bao giờ được phép rung cảm trước những cử chỉ quan tâm hay những lời đùa cợt ghép đôi. [/FONT]
    [FONT=times new roman, new york, times, serif]Em biết nếu thích anh mình sẽ khổ. Anh không ngọt ngào, không lãng mạn như những hoàng tử mà em đã hằng mơ, mơ có một tình yêu cổ tích. Thậm chí anh đã cho em biết cả những cay đắng trong cuộc sống, những cay đắng mà em chưa hề nghĩ tới. Nhưng anh có tất cả những thứ mà những cô gái khác hằng mơ ước: đẹp trai, lịch thiệp, sự nghiệp ổn định.[/FONT]
    [FONT=times new roman, new york, times, serif]Anh biết không, chính vì thế em không dám bước đến bên anh, dù rằng đã có những lúc em biết mình có nhiều cơ hội. Em chấp nhận nhìn cơ hội bước qua đời mình…[/FONT]
    [FONT=times new roman, new york, times, serif]Cuộc đời em khổ nhiều, nước mắt cạn rồi, không khóc nữa, nước mắt đã hoá thành nỗi dau…Em cũng không còn niềm tin vào hạnh phúc, hạnh phúc đối với em như một nỗi ám ảnh! Em biết, có nhiều điều đối với em sẽ mãi mãi không thành sự thật vì thế em tự bao dung mình, cho phép mình sống với những giấc mơ![/FONT]
    [FONT=times new roman, new york, times, serif]Xa cũng đã xa thật rồi. Vậy mà mỗi một ngày trôi đi, em chợt nhận ra…mình nhớ anh nhiều hơn! Ai bảo xa mặt cách lòng, càng xa em lại càng cảm thấy nhớ anh và tình yêu trong em ngày một lớn dần thêm. Em biết, mình đã dành cho anh tất cả tình yêu đầu đời của một người con gái. [/FONT]
    [FONT=times new roman, new york, times, serif]Nhiều lúc em hỏi lòng, tại sao lại yêu anh?! Em đã từng chạy trốn tất cả những người con trai đã dành tình cảm cho mình chỉ vì một lý do: nỗi ám ảnh về một gia đình không hạnh phúc trong em còn quá lớn. Vậy mà em yêu anh, không có lý do! [/FONT]
    [FONT=times new roman, new york, times, serif]Chiều nay Sài Gòn chợt mưa nhiều! Em nhớ những ngày xưa mình vẫn thích một mình lang thang trong mưa, để mưa ướt thấm tận vào tim, để gió lạnh theo mưa thốc vào mặt, vào mắt cay xè, để nỗi lạnh lẽo len vào tận nỗi đau chỉ có trong mưa em được khóc mà không một ai biết! [/FONT]

    [FONT=times new roman, new york, times, serif]Em không muốn mẹ thấy mình khóc vì mẹ nói khóc là yếu đuối. Em cũng không muốn mẹ biết mình khóc vì nước mắt mẹ cũng đã rơi nhiều. Chiều nay cũng vậy, em lang thang trong mưa…nhưng để nhớ anh . Em không muốn mình khóc vì em đã tự hứa với lòng sẽ chỉ cho phép mình khóc một lần nữa thôi, khóc trên vai anh. Đi trong mưa đơn giản vì muốn gột rửa một thứ gì đó! Đôi bàn tay em lạnh buốt, em thầm ước nơi đây, lúc này, tay em ấm áp trong tay anh, chắc em sẽ được khóc thật nhieu[/FONT]
    [FONT=times new roman, new york, times, serif]Có lẽ anh sẽ mau chóng quên em vì bên cạnh anh có biết bao cô gái vây quanh. Em biết, mình thật ngốc nghếch, thật yếu đuối, yêu mà không có can đảm đối diện với tình yêu của mình vì một chữ tự ti hay đó là vì lòng kiêu hãnh trong em quá lớn hả anh? Giá mà anh nhận ra điều ấy, chỉ cần anh dang tay thêm một tí nữa thôi, có lẽ tình yêu của em đã đủ lớn để em can đảm nắm lấy tay anh. Nhưng bây giờ em vẫn…một mình. Em không trách anh. [/FONT]
    [FONT=times new roman, new york, times, serif]Có lẽ em, anh gặp nhau và cả những ánh mắt, nụ cười ấm áp cho nhau chỉ làm cảm xúc thăng hoa! Tình cảm của chúng ta chưa đủ lớn để có thể đem hạnh phúc đến cho nhau. Em sẽ ra đi, như một người chỉ đi ngang đời anh. [/FONT]
    [FONT=times new roman, new york, times, serif]Và nơi đây, một mình em lặng lẽ xếp những ngôi sao mơ ước bé nhỏ cầu mong một người khác sẽ mang hạnh phúc đến bên anh và cầu mong bình yên về bên em.[/FONT]



    :anhga18::anhga18::anhga18::anhga18:
  2. CNCCOM Thành Viên Danh Dự

    Mưa và nước mắt
    Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả.

    Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi anh, cho dù biết anh và cô là một cặp.

    Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng. Cô không có vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh. Mặc dù biết anh là một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung tình. Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ.

    Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi dưới mưa. Mỗi lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và nhảy nhót dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích. Nhưng những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại.

    “Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?"- anh hỏi cô lòng đầy thắc mắc. "Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm". Cô nhẹ nhàng nắm chặt tay anh và trả lời. "Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?".

    Câu hỏi này của anh, cô không bao giờ trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cái nhìn vào xa xăm. Rồi cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận làm theo yêu cầu của cô. Bởi vì khi ấy, anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy cô hạnh phúc, nhìn thấy cô cười là anh cũng vui rồi.

    Nhưng khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau ấy cũng không kéo dài được lâu. Anh đã yêu một người con gái khác. Cô gái này có một vẻ đẹp đến say lòng người, phong cách hiện đại của cô khiến bao chàng trai theo đuổi. Và anh cũng không ngoại lệ. Anh si mê, tìm mọi cách chinh phục người con gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô.

    Một ngày kia, khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau, anh đã đưa ra đề nghị chia tay. Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy náy, mặc dù anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn được bao nhiêu. Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý.

    Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả.

    Buổi tối hôm ấy, chàng trai lại đưa cô gái về nhà lần cuối cùng. Không hẹn mà trời bất chợt đổ mưa. Cô lại rút tay ra khỏi tay anh, chạy lên trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh.

    Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thân thương của người con gái mà mình đã yêu và phụ lòng, lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác thật khó tả. Hổ thẹn và xót xa. Trong khoảng khắc, anh bỗng thấy tình yêu thương đối với cô trỗi dậy. Lần đầu tiên, chàng trai không làm theo yêu cầu của cô gái.

    Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dày đặc, nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ hôn mà anh nghĩ là lần cuối cùng và nói: "Anh thật sự xin lỗi vì đã làm em đau lòng! Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những ngày mà anh cảm thấy vui nhất".

    Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc. Những giọt nước mắt lẫn trong nước mưa buốt lạnh. Chàng trai lại ôm cô gái vào lòng, thật chặt, thật chặt, cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang run lên vì đau khổ.

    Rất lâu sau, anh mới lên tiếng: "Có một điều này anh muốn hỏi em từ rất lâu rồi. Vì sao mỗi khi trời mưa, em đều không muốn để anh cùng em dầm mưa vậy?". Im lặng một hồi lâu, cô gái mới cất tiếng trả lời: "Bởi vì, em không muốn anh nhận ra rằng... em đang khóc...".

    Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim chàng tan ra trong bao ý nghĩ sai lầm. Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh nhiều như thế nào, yêu trong đau khổ và dằn vặt. Và anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ. Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh đã nhận ra tình cảm chân thành mà cố ấy dành cho mình... tất cả. Chỉ gói gọn trong mưa và nước mắt...
    Lãng Tử and ngocvy_le like this.
  3. ngocvy_le Thành viên

    cái này em đọc rồi , chôm chỉa của ai thế anh thảo ..kakaka
  4. CNCCOM Thành Viên Danh Dự

    hic, cái này anh ko biết nguồn gốc ở đâu, cái này một người bạn gái đả gửi tặng anh. anh đọc thấy chính mình trong đó và thấy có cái gì đó dành cho em nên anh post lên thôi, đó là cảm giác nghỉ vậy và làm vậy, khì khì, bây giờ anh đang chuẩn bị lên xe ra lại Hà nội rồi.
    Lãng Tử likes this.

Share This Page