Vì sống là để yêu thương...

Thảo luận trong 'Cảm nhận cuộc sống' bắt đầu bởi Voi con, 21/10/09.

  1. Voi con Thành viên

    Em hay hỏi ta sao cứ cầm bút lên là hay viết về đồng quê, về mưa về lũ về kênh về ruộng mà sao không viết về một điều gì khác cho em, cho cuộc sống hiện tại bây giờ.


    Em hay cứ trách ta những buổi chiều xanh xám hay bỏ mặc chính mình mà lòng vòng ngoài cánh đồng gió. Đón mưa rơi và nhìn phố chìm trong mưa rào rạt.


    Em hay trách ta tại sao lại lạnh lùng với những bản Pop, Ballad hay R&B mà chỉ có hứng với Country hay Trịnh Công Sơn rất trầm, rất trải nghiệm và sâu khuất trong tâm hồn những nỗi niềm đến vậy.


    Ta đọc thơ cho em nghe cũng là những vầng thơ làm từ đất và cỏ, từ đồng quê luôn sống động trong trái tim ta.


    ...Trăng vàng rọi bóng hàng tre
    Sang mùa ta đã nghe mưa than thầm...


    Ta mơ mộng quá phải không em? Ta có lẽ vậy, ít nhất là trong suy nghĩ của em, để rồi em và ta cứ rời xa dần giữa hai tính cách, hai trái tim không cùng nhịp đập. Đã hơn một lần thoáng buồn cho ta và em.


    Nhưng biết làm sao được hở em khi ta chỉ được chính là ta khi trái tim ta có quê hương, yên bình nuôi dưỡng ta trong từng nhịp cuộc sống này. Mà có khi bên em ta đã sống khác, em muốn thay đổi ta nhiều lắm. Nhưng được chăng em? Tình yêu cho em và cho quê, hai tình yêu không thể so sánh, phải không?


    Ta không thể bỏ qua giây phút được nhìn mưa lất phất trên hàng phố nhỏ xinh, nó gợi cho ta nhớ nhiều điều, vì đã lâu rồi ta không được còn dịp háo hức chờ mưa tạnh để ngoại lên bếp xoay xoay nồi bánh trạng, ta không còn dịp cùng với hai đứa hàng xóm dễ thương đi đào khoai và bắt dế sau những cơn mưa phùn làm đất tơi xới, rồi lúng phúng tiếng kèn chim sẻ làm bằng đất sét nâu vàng. Nhưng chẳng biết sao mưa làm ta nhớ em nữa, cứ những kỷ nệm rồi lấn chiếm vào tâm hồn, ta chỉ biết viết viết và viết cho khuây khỏa mà thôi. Mà viết, em và ta có nhiều kỷ niệm chăng? Cũng nhiều chứ, nhưng miên man, lãng đãng lắm. Ta chỉ muốn giữ em cho riêng ta, nên không viết về em đâu.


    Ta cũng yêu Ballad chứ, Jazz nữa, và chắc em sẽ ngạc nhiên lắm khi ta nói ta còn thích cả Rock nữa. Cuộc sống muôn màu đúng không em, những bản Rock đầy lửa như cuộc sống sôi động thời của tuổi trẻ, thời ta đang sống, dám nghĩ dám làm, và luôn luôn có trách nhiệm. Rồi những lúc tâm hồn bình lặng đi, cuộc sống giảm bớt áp lực, nhạc Trịnh mang đến ta một chút bâng khuâng, một chút yêu thương. Rồi ta cũng để cho ta yêu những điều giản dị của quê hương qua những bản giao duyên nữa. Em thấy đấy, mỗi dòng nhạc mang một sắc thái riêng, mang những cảm xúc riêng và dành cho những con người khác nhau. Mà mỗi con người lại còn là một thế giới nữa, sống thật với chính ta không có nghĩa là luôn luôn bộc lộ mình.


    Và chính đêm trăng vàng tà chiếu vắt vẻo trên khóm lá mía màu xanh ngọc kia đã an ủi ta nguôi nhớ em, mang cho ta chút thanh thản giữa chênh vênh cuộc đời, mang đến cho ta niềm tin yêu vào cuộc sống, nhiều lắm.


    Em chưa biết đồng quê của ta có hàng tre già xanh một màu xanh rất kỳ diệu, em chưa thấy chiếc cầu nhỏ cong cong vắt ngang ao sen mượt mà mà thong thả trong ráng chiều vàng ngơ ngác. Trên cánh đồng vàng sau vụ có những gốc rạ chỏng chơ bao giờ cũng gieo vào ta cái niềm vui gì thênh thang của mùa gặt. Nụ cười trong sáng hiền lành của hai ba chú nhóc mục đồng nhìn anh giáo quê về làng. Em chưa biết nắng chiếu những vạt màu trên lá vách tươm tươm như một bản hòa tấu thật kỳ diệu của xa xưa cứ đau đáu trong lòng ta một nỗi niềm gì lạ thường lắm, yêu thương lắm, nồng nàn lắm.


    Ta về quê, không phải là dịp gì đặc biệt. Nhưng ta cảm nhận rất rõ cái không khí vui tươi ở nhà. Mẹ sáng sớm đã ra chợ huyện, Cha chọn những cái bắp chuối ngon, Ngoại và Út cùng gói bánh dừa. Mùi khói bếp thơm thơm cay cay trong mắt của củi, của than hồng ấm dạ biết bao. Những người thân của ta tuyệt vời biết bao. Thế nên dù cho ta có lớn lên bao nhiêu thì cũng vẫn cần lắm những ngày về bên cha mẹ, bên mái nhà thân yêu mà được yêu chiều như lúc còn trẻ thơ.


    Ta nguôi nhớ em nhiều vì gió ngoài đồng dìu dịu lòng ta quá, nó bảo ta hãy yêu thương cuộc sống vào những lúc khắt khe nhất của cuộc đời. Ta thầm nhủ có cái khắt khe của cuộc đời nào đủ làm ta ngã quỵ khi trong ta cháy bùng ngọn lửa yêu thương đến thế ? Nó bảo vệ ta khỏi những chông gai từ cuộc sống và dạy ta biết sống sao cho miễn nhiễm với khó khăn. Hun đúc cho ta ngọn lửa lớn để vượt qua tất cả. Mà ngọn lửa nào lớn bằng ngọn lửa tình yêu có trong ta, hả em?


    Ta yêu em và yêu cả quê hương nữa, hai tình yêu đã quá đầy trong ta, mỗi tình yêu là duy nhất và đàng hoàng. Yêu em để cuộc sống tràn đầy ý nghĩa và yêu quê hương để thấy ta phải luôn sống có trách nhiệm, để giữ chân thành cho mình. Rồi đây ta sẽ yêu thêm công việc, yêu căn nhà, yêu những đứa trẻ. Hãy để những tình yêu khác nhau giữ lửa cho trái tim ta, đừng bắt ta phải bỏ gì, phải quên gì em nhé.


    Vì sống, là để yêu thương mà, đúng không em?


    -Hà Quốc Khoa-
    kimngoc87, Candyrockaruouaem thích bài này.
  2. Adv Thành Viên Danh Dự

    Những điều tưởng chừng như quá đơn sơ quá mộc mạc về làng quê nhưng qua cách diễn tả thấy toát lên vẻ đẹp.... nó giúp ta cảm nhận được và thoáng chợt hiện trong ký ức.
    Voi con thích bài này.
  3. Voi con Thành viên

    Ranh giới
    Bài viết dự thi KTX – 24h ngày 15/10/2009

    Tàu chuyển bánh, từng con đường, gốc phố dần mất hút. Mỗi tiếng xình xịch vang lên thì mảnh đất miền Trung yêu dấu ngày càng xa hơn. Bờ cây, ngọn cỏ, từng gốc tre đến vườn rau, những con cò cánh diều của tuổi thơ ấu… đang dần xa để nâng chân em tới trường. Xa nhà! Những ngày đầu chập chững vào thành phố với biết bao điều mới lạ. Lạ lẫm và đầy cám dỗ! Mọi thứ đều mới đối với một con bé nhà quê. Ừ phải! Nó bị người ta gọi là đồ nhà quê!
    Những lúc đó chỉ muốn gồng lên! Nhà quê chẳng lẽ không phải là người. Nhà quê chẳng lẽ lại là xấu. Chỉ có những kẻ coi thường người nhà quê mới thật không phải và không có tư cách để nói.
    Vậy mà, đã ba năm rồi…
    Ba năm cho biết bao sự việc xảy ra, ba năm để nhìn nhận sự việc một cách trưởng thành hơn. Ba năm để cho mỗi lần bị tạt nước dưới kí túc xá cũng chỉ mĩm cười. Phải chăng vì cuộc sống thời nay là thế?
    Vân lặng bước, leo lên tầng 4. Đã gần 11 giờ tối rồi mà trong phòng vẫn ồn ào như buổi sáng sớm. Tiếng cười, tiếng nói rộn rã, con Hồng lại bật nhạc to như thường lệ. Nằm vật xuống giường, nó bắt đầu nghĩ về những việc đã xảy ra ngày hôm nay…
    Lại một ngày nữa nó gồng mình lên để cãi nhau với bọn trên lớp, tranh luận về tài chính, tan học lại chạy vội đến chỗ làm thêm. Nhà nó nghèo, nó phải gồng mình lên để chống chọi với tất cả, với bài vở, với cả khoản tiền chi tiêu hàng ngày, tiền học phí. Áp lực, dường như ngày càng nặng thêm.
    Ấy vậy mà, có lẽ không ở phòng đôi khi lại là niềm hạnh phúc của nó. Nó ghét phải đối diện với cái bản mặt nhơn nhơn ra vẻ ta đây của con bạn. Nó ghét cái thói kiêu căng, luôn tự cho mình là giỏi, là con nhà giàu, cái vẻ mình là tất cả, là trung tâm của vũ trụ, là tướng lĩnh của cái phòng trong kí túc xá này.
    Ôi chao! Chỉ lỡ làm rớt một cái khăn thôi mà sao lại bị nói nặng lời đến thế. Chỉ là vô tình đá phải chiếc giày thôi mà cũng bị bắt phải đem đi giặt. Chỉ là vô tình đi ngang qua mà đến một tiếng chào hỏi cũng không có… Nó biết mình không bằng ai thì làm gì còn có quyền đòi hỏi. Và thế, im lặng… lại im lặng…
    Cái ranh giới giữa những con người sao mà lại lớn đến thế. Có nên chăng, một lòng vị tha?
    Hôm nay đài báo bão đã đổ bộ vào miền Trung. Lại lo lắng cho mảnh đất quê nhà cứ mùa đến lại oằn lưng lên chống chọi với bão lũ. Nhớ sao mà nhớ những trận gió cấp 11, 12, những cơn mưa xối xả kéo dài luôn cả tuần đằng đẵng. Lại lo cho ngôi nhà bé nhỏ, bão mạnh thế này liệu có qua nổi không đây?
    Kí túc xá xưa nay vẫn thế, là cái nơi mỗi tối nó mới trở về. Nhưng hôm nay, đúng là một ngoại lệ.
    Đang định bước vào phòng, chợt nghe con bạn nó gào lên: “Không thể nào! Không thể nào! Ba không thể! Không phải là ba! Không phải… không phải mà…”. Tiếng nói yếu dần rồi im bặt. Hoảng quá, nó vội giật cửa chạy vào, chỉ thấy bạn nó nước mắt đang chảy dàn dụa, hai tay buông thõng… bất lực. Giờ phút này đây thì cái khoảng cách giữa giàu và nghèo, giữa đồ nhà quê với dân thành thị có còn cái nghĩa lý gì nữa đây. Vân hiểu cái cảm giác mất mát đó, vì chính Vân cũng đã biết bao lần lo sợ vì nó. Ôm chặt đứa bạn vào lòng và nước mắt nó cũng không ngừng chảy.
    Cuộc sống! Đúng cuộc sống là thế mà…

Chia sẻ trang này