HÀ NỘI đã sang thu , sao vẫn còn vương chút nắng của mùa hạ . bé nghĩ đến cái cảnh ngồi trên xe buy mà nản . nhưng đành phải leo lên thui . "cô bé ngồi ghế anh nè .''( 1 người lạ nhường ghế ) dạ cảm ơn chú ( tự nhiên bé thốt ra ) bé đã gặp "chú '' như vậy đó , 1 sự gặp gỡ thật tình cờ . nhưng chẳng hiểu vì sao bé và chú lại trở nên thân quen đến vậy ? ( "chú " hơn bé 6 tuổi , 1 khoảng cách đâu nhiều "chú" nhỉ ? ) khi 'chú ' đến trả lại bé cuốn sổ tay , bé thật sự ngỡ ngàng . định mệnh chăng ? ko phải " chú" xuất hiện trong cuộc sống của bé để thổi vào cuộc sống của bé 1 niềm vui nho nhỏ . giờ đây bé phải trả lại "chú" về với công việc , mấy ngày tới "chú" sẽ đi thật xa , xa lắm , ko biết bé có cơ hội gặp lại chú ko nữa . nhưng chẳng sao phải ko "chú" , bé đã được là hướng dẫn viên du lịch cho "chú" thăm phố phường HN , bé kể cho "chú" nghe nhiều chuyện trên trời dưới biển , chỉ tiếc khi bé dẫn "chú" đến cái cây mà bé khắc nhiều điều nên đó thì cây đó ko còn nữa . "chú" ơi ! bé xin lỗi, bé đã từ chối khi "chú" muốn đến thăm bãi cát dọc sông hồng . "chú" thích đến nơi đó của bé nhưng nơi đó bé chỉ dành cho anh hai của bé . "chú" à ! dù đi đâu "chú" phải giữ lời hứa mà "chú " đã hứa với bé nha . sẽ trở về thăm bé vào 1 ngày sớm nhất . bé chúc "chú " vui . biết bao giờ "bé" được gặp lại "chú" đây ?
Đa nẵng một ngày mưa... Chiều nay mưa lại tạt xối xả từng cơn. Dạo này là mùa mưa nên mưa nên ông trời hay trở chứng. Nó lại cưỡi xe đi gặm miếng cơm cho kịp giờ, trưa nó cũng chẳng ăn gì...Đói, nó làm dĩa cơm gà, cũng ngon nhưng mà dắt quá tới 7k...hic hic. Dạo này nó không chat với bé nhỉ. Giọng con gái hà nội nghe đến lạ, ngày xưa khi ở hà nội nghe cũng thấy bình thường thui. hờ hờ... Mấy ngày nay chơi game nó cảm thấy mệt. dạo này nó không cà phê, không bia bọt nhậu nhẹt, cũng chẳng sinh tố hay chè, chỉ có mì tôm với cơm gà. không biết bé dạo này thế nào? chắc cũng ít onl... Tuần sau sẽ bình thường lại, nó sắp đạt được điều nó muốn trong game rùi, không ham gì nữa. (Đó là kiếm một con gấu nuôi cho đã. Nó sẽ đặt tên cho con gấu ấy là Xita. Biệt danh của một người, một người rất quan trọng đối với nó. hì).
dẫu biết chẳng thể gặp lại chú vào 1 ngày gần nhất nhưng sao bé cứ mong có 1 phép nhiệm màu . anh 2 vẫn chơi game , vẫn chơi game , chẳng còn thời gian mà nói chuyện với bé nữa ,chẳng có thời gian . giọng con gái HN nghe lạ thế á anh 2 . ?
chú ơi ! tối qua bé chưa kịp kể cho chú nghe hết cái chuyện bé NHỚ 1 người thì đã hết cái card của chú . ko sao hôm nay bé viết kể chú nghe tiếp nha .bé nói đến đâu rồi chú nhỉ ? à đến cái đoạn bé hỏi chú bé phải làm gì đúng ko? chú !bé phải làm gì đây? bé ngốc lắm phải ko chú ? nhưng đâu tại bé ,tại trái tim của bé chứ bộ . huuu bé nhớ người đó lắm , trước còn nhớ ít ,giờ càng ngày càng nhớ nhiều hơn . bé ko giám nói với người ta rằng bé iu người ta rồi thì phải .( vì người ta đâu thể tin được điều đó ) . chú hỏi bé ngày hôm nay có vui ko? hix cũng có mấy anh gọi điện chúc mừng bé . nhưng bé cứ đợi hoài cái người bé nhớ ,đợi điện mà chẳng thấy đâu cả. bé buồn nói chuyện với chú xong bé đi ngủ liền . chú bảo rằng bé đang ngộ nhận tình cảm của ngừoi ta rằng cho bé . cũng có thể đúng . chú ơi còn chuyện này nữa , dạo này anh2 bé bận lắm chẳng có ai để bé tâm sự (à có chị iu tấm sự với bé ) .chú ơi bé buồn lắm , buồn lắm chú à.
Híc, thằng nào mà vô tình vậy nhỉ! Chắc tại một vài lí do nào đó mà anh ấy chưa gọi điện được cho em thôi. Hihi, đừng có buồn em à, hãy làm theo lời trái tim, tự tin một tí tẹo xem sao.
Đọc mà ngan_ha thương bé quá à ! Nhưng biết làm gì hơn đây ? Bé ơi ! cố lên nhé , vui lên nào , hãy cười lên và nó sẽ xua tan hết mọi nỗi buồn và phiền muội trong lòng đó ... ngan_ha cũng hay làm như vậy để vơi đi nỗi buồn mà ! 1....2....3 cười lên nào !!!!!!11khakhakhakha
tự ti mặc cảm hình như trong bé ko có điều đó .. chỉ có 1 điều đang tồn tại trong bé đó là sự mơ hồ . mơ hồ tỉnh cảm mà mình đang nghĩ ... nó xa xôi và ảo tưởng quá . nhưng điều đó đâu có sao chú nhỉ ? chú chẳng từng nói cứ để cho nó huyền ảo ... bé cứ nhớ , cứ thương .. cứ coi nó là động lực để hướng về phí trước ... chỉ có điều cái gì nó đến sẽ đến , cái gì nó đi sẽ đi ... nếu nó ko đến bên bé mà nó đi thì bé cũng ko được gục ngã chú nhỉ ?
mỗi con người đều có nhiều tham vọng, nhưng khác nhau ở con đường tìm đến sự đam mê, niềm mơ ước của chính bản thân. Dù sao đi nưa anh cũng chúc *BÉ* tìm được con đường ngắn nhất đi đến điều mà *BÉ đang còn mơ hồ đó
anh chúc bé tìm được con đường ngắn nhất để đến điều mơ hồ đó sao ? chẳng có con đừong nào ngắn nhất dành cho sự mơ mồ của bé đâu anh ơi . bởi nó viển vông quá , nhưng bé lại thấy vui , là niềm tin cho bé hướng về phía trước . ( có thể bé thật ngốc ) . anh nhỉ ? anh bảo con người ai cũng có ước mơ và tham vọng . bé ko tham vọng đạt được sự mơ hồ đó nhưng bé hy vọng sẽ giữ mãi được những cảm xúc hiện giờ . bởi nó mang lại cho bé niềm vui bé nhỏ .
chú bé xin lỗi mà , ko phải tại người ấy , ko phải tại anh 2 làm bé ko viết cho chú nữa . bé vẫn viết cho chú mà . chú mở mail ra coi đi , chưa gì đã trách bé . chú ơi , bé dạo này .... à ko có gì chú à , bé dạo này ko như cây sậy nữa à nha , bé béo hơn trước mỗi tội đen hơn thôi ( tại đi nắng nhiều mà ) nhưng anh 2 bé nói đen mới đẹp hì hì , nên bé thấy chẳng có gì phải lo lắng cả . bé nói với anh 2 bé rồi , về chuyện hơn 1 tuần nay đó chú . chắc tuần sau bé đi ..... vì bé ko có nhiều thời gian mà . chú yên tâm nha . còn người ấy , bé sẽ dõi theo người đó thôi . chú để bé viết cho chú sau nha , giờ bé ngủ đã , hix bé thấy hiện tượng đó lại bắt đầu xảy ra nè . chú ơi ... bé thấy sợ lắm chú à .
[FONT=verdana,arial,helvetica,sans-serif]Giọt nước mắt em rơi. Trên đôi vai gầy tôi chợt hiểu. Nỗi lòng kia em đã biết từ thuở Trái tim em ghé một bên bờ. Lòng em đau, vai tôi đẫm lệ. Nỗi buồn này chẳng phải của riêng em! Em bật khóc trong đêm sương lạnh. Kéo em vào lòng tôi khẽ: nín đi em! Em mềm yếu như cành tơ liễu. Tôi tự nhủ mình mãi che chắn cho em. Dẫu biết rằng quá khứ không thể quên. Nỗi niềm riêng thôi giữ mãi trong lòng. Thà một lần nhìn thấy em đau đớn. Để mai này còn nếm vị yên vui. Còn hơn là cứ để yên tất cả. Nụ cười kia phải chăng là dối lòng? Tôi không lau giọt nước mắt trên má. Mà là lau giọt lệ ứa trong tim. Tình yêu đó có bao giờ em hiểu? Tôi và em đã chung một chuyến đò. Em có đi tiếp con đường tôi đang bước? Hai con người hành trang chỉ một thôi! Thì giọt nước mắt rơi đêm nay có phải Chỉ là nấc thang trong chuyến song hành? Con đường đó tôi và em cùng bước. Sẽ đắng cay, đau khổ còn nhiều. Nhưng yêu thương không là bèo trôi dạt. Lệ trong tim chẳng ứa nữa bao giờ. :anhga30::anhga30::anhga30:[/FONT]
bảo bảo nghĩ có thể lau giọt nước mắt ứa trong tim sao ? bé nghĩ khó lắm bảo bảo ơi . nước mắt lăn trên má , gạt nhẹ sẽ hết , lệ ứa trong tim lấy gì gạt đây , gạt ký ức đi , lấy gì để gạt .... gạt bằng niềm tin sao bảo bảo
lấy lòng thành và nhiệt huyết của mình để gạt.Chỉ biết cố gắng hết khả năng của mình chứ biết sao giờ hả Bé
[FONT=Times New Roman, Times, serif] Canh chuon chuon[/FONT] [FONT=Times New Roman, Times, serif]Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại. Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than. Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng. Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?" Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng" Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng" Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy! Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường. Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu. Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra. Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái. Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra. Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời. Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa. Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn. Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở. Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ. Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ. Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn. Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!" Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!" Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..." Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không? Cuộc đời là thế đó:anhga21::anhga21::anhga21::anhga21: [/FONT]