<div align="center">Lời phê </div> Chàng là thầy giáo dạy môn "Giáo học pháp" tại một trường sư phạm. Nàng là giáo viên phổ thông, ba tháng hè đi học bổ túc nghiệp vụ. Họ vừa là "thầy trò", vừa là đồng nghiệp, bạn bè. Cả hai đều chưa vợ, chưa chồng. Sau một tháng học, thầy mến trò, trò nhớ thầy nhưng chả ai dám bộc lộ ý nghĩ. Cũng từ đó, buổi học nào vắng trò thầy cứ thấy lớp như trống vắng hẳn đi. Buổi học sáng nay cũng thế... thầy cứ bâng khuâng, ngẩn ngơ. May sao giờ giải lao, một cô bạn cùng phòng của trò đem đến cho thầy một lá đơn xin phép nghỉ học (vì thầy còn là giáo viên chủ nhiệm lớp). Đọc lá đơn, thầy vui, vì nỗi thắc mắc được giải toả nhưng lại buồn vì lý do trò viết trong đơn: "Xin nghỉ một buổi để giải quyết việc riêng". Việc riêng là việc gì? Thầy bèn lấy giấy bút, chép nắn nót một bài thơ vừa nghĩ ra: Lớp vắng em một hôm Mà buồn đi trông thấy Những dòng chữ mất hồn Nặng đè lên trang giấy Đâu rồi, đôi mắt ấy Nhìn"thầy" qua kẽ tay Đâu rồi, đôi mắt ấy Từng làm thầy đắm say... Thôi được, em cứ nghỉ Nhưng mai phải đến trường Nếu không, bình hạnh kiểm Đừng trách "thầy"... hổng thương... Viết xong, thầy cho vào phong bì dán kín rồi lại nhờ cô bạn thân của trò gửi trở lại. Nhận được "bút phê" của thầy không rõ có phải vì sợ điểm hạnh kiểm bị hạ hay không, mà ngay hôm sau trò đã phải vội vã đến trường... Mấy tháng sau thì "thầy" biến thành "anh". Còn trò tuy vẫn là "em" nhưng nội dung thì đã đổi khác. Cái sự tỏ tình của thầy với trò nó cũng khác thường, nên thơ đấy chứ.
<div align="center">Lời chào cao hơn... tiếng còi! </div> Mấy ngày nay đường phố Sài Gòn bỗng rực lên màu trắng, màu xanh áo quần đồng phục của nam nữ học sinh các trường tham gia "chiến dịch lập lại trật tự, an toàn giao thông". Các em đứng thành hàng dài dọc theo các vạch sơn trắng gần các giao lộ với mục đích "rèn" cho mọi người có thói quen đậu xe đúng vạch quy định. Sáng hôm nay, đến một ngã tư, gặp đèn đỏ, tôi dừng xe lại. Nhìn trước sau phải trái tôi thấy ai ai cũng đều răm rắp chấp hành luật lệ. Vậy mà, giữa lúc đó, chướng mắt thay, có một người đàn ông chạy chiếc xe Dream từ phía sau cứ phóng vượt lên, ngang nhiên đậu ngoài vạch sơn, lấn sang phần đường bên kia. Lập tức, từ một nơi gần đấy tiếng còi cảnh cáo nổi lên. Nhưng người đàn ông vẫn cứ trơ trơ dựng hai chân chống một cách vững chắc giữa đường. Em học sinh thổi còi buộc lòng phải bước tới. Khách đi đường chăm chú theo dõi thái độ của cả hai người. Chợt ai nấy ngạc nhiên khi thấy cậu học sinh cầm còi đang "rầm rập" bước đi bỗng dừng phắt lại, miệng khẽ cất lên tiếng nói nho nhỏ mà những người gần đấy nghe được là tiếng "chào thầy". Vì người thầy "đáng kính" kia quay lưng lại nên tôi không có điều kiện "chiêm ngưỡng dung nhan" của ông lúc này. Chỉ thấy ngay sau đó, ông quay xe trở lui rồi phóng như bay về phía đoạn đường ông mới đi qua.
<div align="center">Thế mà cũng lên mặt báo</div> Biết tôi ngày trước là giáo viên dạy Toán, cháu ngoại tôi, học lớp 3, đưa cho tôi chấm một bài giải. Vừa nhìn thấy, máu nghề nghiệp nổi lên, tôi đã phát cáu, nói xẵng: - Ai bảo cháu làm thế này? Cháu tôi không nói gì, chỉ tủm tỉm cười, khiến tôi càng giận hơn. Tôi liền gọi vợ tôi ra chứng kiến: - Đây, bà xem, cháu bà làm Toán đây. Đời thuở nhà ai: "8m x 20m = 26 cây" bao giờ ... Phép nhân đã sai, đơn vị lại ông chẳng bà chuộc từ "mét" lại thành ra "cây". Muốn làm giảm bớt cơn thịnh nộ trong tôi, vợ tôi xoa đầu cháu bé: - Sao cháu lại làm thế? Bất ngờ cháu tôi tủm tỉm cười rồi nói: - Dạ, thưa ông bà. Bài này không phải do cháu làm ra đâu ạ, mà là bài đăng trên báo Thanh Niên, số ra ngày 29-4-1995 đấy ạ. Hình như để chúng tôi tin hơn, cháu đã đưa ra tờ báo ấy rồi mở đến trang 8 chỉ cho tôi xem. Đến lượt tôi, để mọi người tin tôi xin cho "phôtô" lại để gửi đến mục "Câu chuyện sư phạm" này... Cứ "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược" thế này bao giờ con cháu ta mới khá lên được?