Nhật ký công cộng...

Thảo luận trong 'Nhật ký...' bắt đầu bởi Anh 2, 5/1/06.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. C[h]ip Thành viên

    tự nhiên ta lại nhớ....chiều chiều đi qua con đường trải dài hàng hoa sữa...tự nhiên buốt giá...ngày xưa ta hok thik loài hoa đó....quá nồng nàn....hok thik cái nơi đó....nhưng rồi ta lại yêu những điều ấy...có lẽ yêu 1 người là ta yêu tất cả những gì thuộc về ....sao mình lại viết ???
    ta lại vu vơ...hok hiểu nỗi bản thân mình...đáng ghét quá....nhưng mọi chuyện cũng đã là quá khứ rồi....một quá khứ mà chẳng bao giờ ta có thể quên....nhưng bây giờ nó hok còn ý nghĩa nữa.....chỉ là kỷ niệm lâu lâu bất chợt nhớ lại....vì hôm nay.....hôm nay....quan trọng hơn rất nhiều......vì ta hiểu....hiểu những gì xảy ra....cám ơn tất cả...những gì đã làm cho chip
  2. *BÉ* Thành viên

    ngày lại qua ngày ..... thời gian cứ trôi đi ... trôi mãi .

    nhưng giờ đây mỗi buổi sáng thức giấc bé thấy lòng mình rộn ràng , bởi con tim bé loạn nhịp vì 1 ai đó . làm điều gì cũng thấy ý nghĩa hơn , thấy lòng yên bình hơn .

    nhưng bé cũng hiểu 1 điều với anh bé chưa là gì cả , công việc mới là quan trọng với anh . điều đó có sao với bé ko ? ôi bé lại nghĩ lung tung rồi kìa .ko phải buồn , mà có gì phải buồn nhỉ ? chỉ cần dõi theo anh đó là 1 niềm vui mà .
  3. Candy Quản lý Diễn đàn

    anh đột nhiên biến mất.............
    chờ đợi vốn ko là sở trường của bé........
    ốm........cố xin ẹm mãi mới dc onl ...mà ko có anh 2 ngày...cái incom YM của anh ko hề sáng lên,,em nghĩ hay anh ẩn nick??? :-w nhưng mà BUZZ vẫn ko có anh ......chỉ có một mình em nói..có vài người hỏi em : thấy anh đâu ko ??? nực cười em còn hoảng vì ko thâys anh.. Anh biết họ nói sao ko ? " tưởng đang nói chuyện với bé". Giá mà thế thật..........:23:
  4. Trầm Tích Thành viên tích cực

    Thật là đáng ghét... Cứ mình về nhà là cái máy nó bị điên... Cố ý chống đối đây mà... May mà mình hiền lành chứ không thì nó nát như cám... Ác...

    Chiều nay mommy đi mua vé tàu... Ác... Không có... Mình lại nỏ đi xe nữa... Mệt lắm... Thế là đành đến tối mai mới vô... Bưa... Sáng tới... Nghỉ chưa lâu lại phải đi học... Ghét nữa...

    Cí máy sửa xong thì em dành... " em có hẹn với chàng"... Kinh... Chị nàng còn chưa có người iu... Ngậm ngùi ra quán thôi chứ biết răng chừ...

    Về nhà mà ba bận suốt... Thế mà tuần trước còn cal vô hàm ý nói sao lâu rùi mà không về... Có lẽ tại về không đúng lúc... "Đợt này con về mà ba bận quá"... Ghét... Tủi... Biết răng được... Đáng lẽ không nên về mới đúng... Đã cố bận rộn... Cố không để hở khoảng trống... Để không về nhà nhiều... Thế mà vẫn về... Để rồi rút ra một kết luận... "Đáng lẽ không nên về..."...

    Mùi hoa sữa nồng quá... Ghét quá...

    Lại là những tin nhắn đó... Tại sao lại không thể gặp ta... Nếu không thể thì bảo ta chờ làm gì... "Anh không thể gặp Nhóc bây giờ... Nhưng anh nhất định sẽ về tìm Nhóc... Khi anh đã thành công...Anh nhất định sẽ thành công... Hy vọng là Nhóc sẽ chờ anh..."... Như thế là thế nào ? Tại sao ?... Ghét thêm lần nữa... Người duy nhất gọi ta là Nhóc... Ghét nữa... Nói hoài vẫn cứ thế...

    Lại dạo dạo quanh ngôi nhà cũ kỹ này.. Thật là chán... Thật là ghét... Không đúng ! Không biết phải nói thế nào... Nhưng mà bưa... Cơ mà... Mình đã bảo là sẽ đứng ngoài lề mà... Lăn tăn chi không biết...

    Tìm mãi mới ra quyển lịch sử di tích danh thắng Quảng Trị... Mình nhớ là có mà... Hơi cũ... Hơi nát... Nhưng đọc okie...

    Thời gian qua mình đã bỏ qua quá nhiều rồi... Chìm đắm vào cái chi chi không biết nữa... Không biết mong gì và chờ gì nữa... Biết mà vẫn cứ cố ý lơ đi... Ác... Có những cái mất đi có thể tìm lại được nhưng có những cái mãi mãi không thể tìm thấy được nữa... mãi mãi... Phải lấy lại những gì thật sự thuộc về mình... Lấy lại những gì đã mất...

    Chỉ đến khi chết thìu người quân tử mới được nghỉ ngơi mà kẻ tiểu nhân thôi làm những việc sằng bậy...
  5. Trầm Tích Thành viên tích cực

    Vậy là chút nữa là lên tàu rùi... Mệt ghê á... Hic... Răng lần ni "lượm" nhìu sách vô ri không biết... Hic... Nếu có khả năng thì chắc bê hết mất thôi... Còn mấy quyển văn hóa Việt Nam và Đông Nam Á... không đem vô được nữa... Ác... Ác...
    Nửa muốn vô, nửa không muốn... Răng ri không biết... Ghét...
  6. Gai Xương Rồng Thành viên

    một buổi tối thật là vui mà sao mình khóc nhiều quá thì phải hic nhớ nhà kinh khủng lại còn nhoqs cả bạn bè nữa chứ nói chuyện với tụi nó vui thạt dấy nhưng mà mỗi lần gặp là mỗi làn buồn vô cùng bình thường mình thấy mình cứ cho là mình mạnh mẽ lắm cơ lại còn tưởng mình là người ko có cảm giác nữa cơ jowf mình nhận ra rằng mình vẫn bình thường ko phải là kẻ ko có tri giác
  7. Adv Thành Viên Danh Dự

    Tối qua mình ham online quên mất là ngày lể Halloween. 23h 19' tiếng nhạc quen thuộc của bài Đêm trăng tình yêu cất lên, you have a new message. Úi trời ơi !!! " A dang lam j do? Hom nay la ngay j anh biet ko? E vua moi di nhau voi ban ve ne. E sap say rui. E nho anh nhieu..." Đúng là chết tui thiệt rồi. Hai năm rồi kể từ khi rời khỏi ghế giảng đường tui đâu biết và cũng không cần quan tâm là ngày gì đi nửa à quên 20- 10 vửa rồi thì có nhớ tại vì thằng bạn nó nhắc lúc đi nhậu. Còn bây giờ thì chả ai nhắc cả. Thôi thì nói dối vậy !
    " A biết chứ! nhưng mà anh bị ốm nằm mê man từ lúc tối đến giờ nè..... "
    Sorry nha! Chủ nhật này a sẽ ra Nha Trang thăm em, gần 2 tháng rồi em ha. A hứa là sẽ ko vô tâm như bây giờ nửa, ko nói dối em....Tui tự nói với mình như thế.
  8. C[h]ip Thành viên

    trời mưa.....ngồi hok biết làm gì....đi lui đi tới trong phòng....cũng hok biết làm gì hơn.....1 mình thì biết nói chuyện hay làm gì nữa...ra đứng ngoài hiên nhìn mưa rơi....mưa càng ngày càng nặng hạt.....mình muốn tìm 1 quán net nào đó ghé vào nhưng trời mưa hok đi đc...đành ngồi nhìn cho đến lúc nó nhỏ hạt......ở gần cái bv này tìm 1 quán net khó quá.....đi dưới mưa 1 lúc cũng tìm thấy....hì.....trời vẫn còn mưa....
  9. Adv Thành Viên Danh Dự

    Mưa chiều... Tặng bé Chip nè!

    Mưa chiều... [IMG]


    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Những cơn mưa rã rích vào mỗi buổi chiều làm ai đó xao xuyến băng khuâng....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa, một sự việc diển ra hàng ngày, hàng năm..nhưng có mấy ai từng ngắm nhìn những hạt mưa rã rích...trên mái ngói, trên những chiếc lá và trên cả tóc, hay trên mặt một ai đó....[/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa, người ta biết mưa là ngập, mưa là nước dâng lên..mưa là phải mang áo mưa hay tìm một nơi nào đó trú mưa?Mưa, chạy nhanh về nhà tránhmưa..vậy có ai đó khi biết sắp mưa lại cười và chờ cơn mưa đến..đơn giản vì họ muốn tắm mưa, muốn những hạt mưa rơi trên người họ, làm ướt áo họ,...Muốn những hạt mưa rơi trên tóc họ...và ngước mặt lên để nếm vị của mưa như thế nào?....[/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Có ai đó ....từng đứng bên khung cửa nhìn mưa rơi trên những mái ngói....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Có ai đó .....đứng dưới hàng cây ngắm mưa rơi trên con đường, trên những hàng cây...[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Có ai đó ....ngắm mưa rơi trên nhưng vũng nước dâng lên khi mưa chưa tạnh.....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Có ai đó.....dang tay ôm mưa vào lòng?(nghe lạ quá, sao ôm mưa được nhỉ)...

    [/FONT][FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa...Mưa đến làm cho ta xao xuyến....Mưa đến làm ta hoài niệm....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa làm ta nhớ về những ngày xưa....ngày mà mưa là được tắm mưa....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa làm ta nhớ những chiều di học ướt nhẹp vào lớp ngồi mà lạnh run run....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa làm ta nhớ những chiều đi học về ko chịu mang áo mưa bị má đánh....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa làm ta nhớ những lần mê chơi, ko chịu mang áo quần vào nhà-làm áo quần ướt hết...bị má la....

    [/FONT][FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa, làm ta nhớ đế một thời xa xôi đó....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Những buổi chiều mưa ta chở em đi dưới hàng cây....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Những chiều mưa, ta mong hết giờ học thêm để được đi bên em....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Những chiều mưa hai đứa trên chiếc xe dạp củ mà không nói với nhau lời nào....[/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa...làm ta nhớ những buổi chiều đá banh cùng bạn bè....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa...
    .....
    [/FONT][FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa ta lại nhớ những chiều câu cá...[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa làm ta nhớ những ngày còn thơ....[/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]nhớ Quảng Trị quê mình.[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]ôi....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Nhớ.....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa rơi trên những nụ Tigon....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Hoài niệm....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Nhớ nhung....[/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Mưa làm ta nhớ....[/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Và mưa qua....[/FONT]
    C[h]iprisk thích bài này.
  10. Adv Thành Viên Danh Dự

    Tối qua bùn quá cưỡi xe lên Phan Rang uống Caphe với mấy đứa bạn 10h về tới nhà mình ko ngủ được thế là online tới 4h sáng. Sáng nay lại phải dậy sớm giờ bùn ngủ muốn chết. Nhưng phải cố thôi ngày mốt là mình đi Đồng Nai và Vũng Tàu rồi phải làm xong cái ACC đã! Mà ông xếp sao mà ác thế con người ta sắp đi công tác rồi mà cứ bắt làm. Mình cũng muốn đi khỏi đây cho rồi. Công ty j mà chán thế chia bề chia phái rồi đấu dá nhau, mà cũng may minh ko thuộc phe phái nào hết. Mình phải cố làm tốt công việc mà công ty giao cho đã, chắc Tết này về quê rồi xách theo bộ hồ sơ xin việc ở đó luôn. Mình chán cái cảnh sống xa nhà lắm rồi.

    Sáng nay tự nhiên trời lại mưa, mình có cảm giác lành lạnh muôn chui vào chăn lam một giấc cho đã nhưng mà.................
  11. Trầm Tích Thành viên tích cực

    Tất cả mọi cái dường như thật khó chịu... Thật phức tạp... Ta không biết phải làm gì... Bức bối... Khó chịu và bất lực...

    Đã mấy đêm nay rùi chẳng thể nào ngủ nổi... Một mình ở nhà dưới... Chán... Ghét... Bực bội...

    Cảm giác như bị lợi dụng... Như chỉ là một món đồ.... Bị người ta dùng xong vất sang một bên... Ấy thế mà trước đó khôg lâu... Như một món đồ chơi mới... Được nâng niu... Ghét...
  12. Shinigami Thành viên

    Tiếp nữa... Tức tối và bực bội... Mượn USB của ta mà chi mô á... Del gần như all những gì tỏng đó của ta... Chỉ chừa lại phần mấy Unit Speaking và Phonetics... Tức quá trời trời mà... Chi chi mô không thôi... Tức...

    Về nhà cũng tức... Chi đâu á... Khó chịu... Bực bội... Muốn đập tất cả hết thôi...

    Onl cũng tức... Vô mail không được... Ghét...

    Hình như tất cả mọi cái đều chống đối lại ta hay sao á....

    Trời ơi là trời...

    Sao bữa nay lại nhiều việc thế nhỉ... Mệt mỏi... Thật phức tạp... Thật rắc rối... Lại thêm một câu "Muốn quay lại như ngày xưa..."... Nhớ muốn chết... Hic...
  13. Trầm Tích Thành viên tích cực

    Một ngày mới... Mở mắt ra thấy vui vui... Vui vì tìm được câu trả lời... Vui vì đêm qua chép thêm một bài nữa, hay vui vì hôm nay trời thật thích... Lành lạnh... Nhưng không mưa... Tự nhiên lấy cái máy dđ... Nhắn tin cho 1 nhóm người... "Cuối tuần vui vẻ..."... Muốn chia sẻ cảm giác vui vui này chăng ? Hay là muốn tưởng tượng ra những người đó lúc nhận được tin nhắn... Nói chung là vui vui... Có người chỉ đơn giản "Thanks"... Có người nhắn chúc lại... Có người biệt vô âm tín... Và có người "Vui mới ghê..." hay "Vui gì mà vui..."... Lâu lâu "bị" nhắn như vậy chả lẽ không thú vị sao ???

    Trưa đi wedding đứa bạn cùng lớp... Hic... Tủi quá trời trời... Mình còn chưa có người iu... Nó đã lên xe hoa... Ác...

    Chiều về lại đi hát... Ác... Ghét mà ! Người ta không biết hát rùi mà cứ cố tình... Bưa...

    Tối về đan thêm chút len rùi onl... Tối nay mình rảnh mà... Muốn lang thang một chút... Ác... 4rum đáng ghét... Đáng lẫy... Mãi mà vô không được... Lâu lâu mới có dịp chị lang thang lâu lâu với em mà...

    -----

    Dường như nhận ra một cái gì đó... Buồn ư ? Hơn thế nữa... Phải... Ta chưa hẳn đã bị vất đi... Bởi ta còn giá trị sử dụng mà... Ta biết điều này có quá muộn không ? Mà muộn với sơm quan trọng gì... vẫn là một thứ đồ mà người ta cần thì tìm đến... "xum xoe"... Không cần nữa thì đá qua một bên... Dễ dàng nhỉ... Thế nào gọi là bạn ??? Bạn là gì ???
  14. Trầm Tích Thành viên tích cực

    Lại thêm một ngày nữa trôi qua... Vui... Hơi lạnh... Nhưng sao nhỉ... Chỉ cần ấm trong lòng là đủ...
    Sáng vui... Chiều còn vui hơn nữa... Đi học... Học vào ngày chủ nhật... Vui...
    Vui... bận rộn... Vui...
  15. C[h]ip Thành viên

    tối qua lại mất ngủ....có lẽ do uống cafe thì phải....những bản nhạc du dương thường đưa ta vào giấc ngủ...nhưng sao nó lại làm ta đau.... cuộn tròn mình trong chăn.....trời bắt đầu sang đông....lạnh....sáng nay lại ngủ dậy muộn.....chạy ù đến lớp......lạnh
  16. No.1255 Thành Viên Danh Dự

    Lâu rồi mới viết nhật kí!
    Làm một lí nước chè xanh xem thế nào :anhga6:.
    ....(5 phút sau)....
    Giờ này chắc anh Vượng và Bá ngủ cả rồi. Tối nay, 3 anh em dắt nhau làm vài ly, cười đã đời.
    Thèm thuốc lá, nhưng lỡ hứa với bản thân là từ chối nên thôi, nhìn cu Bá "bú" caraven mà thèm chảy nước miếng.
    Về nhà....12h00!!
    12h30 !Dừng lại, alô cho siêu ngốc xem đã làm xong forum chưa để anh Tiến giúp.... --> Em làm cả ngày, em mệt quá!
    12h40, xem Express đã ôn thi đc chừng nào rồi...---> ở đây ko có sóng mobile

    Nghe một vài tình khúc Ngô Thụy Miên trước khi ngủ.
  17. QHMT Guest

    sáng dậy lúc 7h! đêm qua! ác! từ chiều ngủ 1 giấc từ 2h đến 9h đêm!sau khi chờ ca phẩu thuật của thằng bạn! nhìn nó đến phát tội!
    lần này là lần thứ 5 lỡ xe về nhà! trời đất nó ác! hay là 1 điềm gì? về quê! lật xe á! :039:
  18. Trầm Tích Thành viên tích cực

    Hôm trước vui... Hôm sau chán... Hôm sau nữa buồn... Đó là điều tự nhiên, đúng không ? Đúng !!! Có gì đâu ! Đơn giản vì đời nó thế... Lộn xộn... Uh thì ta cố ý đó... Thì sao nào ? Ta hận... Ta ghét... Đừng được chăng ??? Ta thật sự mệt rùi... Mệt lắm rùi... Nhưng tại sao cứ không cho mình dừng lại là sao ? Ghét thế cơ... Định viết "Những dòng chữ sau cuối" cho ai... Nhưng rùi chẳng biết để làm gì... Viết cho ta thôi mà... Ác...
    Luôn hy vọng... Luôn chờ mong một cái gì cơ chứ... Tại sao không chịu chấp nhận rằng tất cả đã thay đổi... Có chăng chỉ là cái vỏ mà thôi... Dùng dằng mãi... Bao lâu rồi nhỉ... Thật khó mà quên được...

    Kỷ niệm chẳng là gì
    Khi lòng ta muốn xóa
    Nhưng lại là tất cả
    Khi lòng vẫn cứ ghi...

    Ghét thật đó nhỉ... Chẳng là gì... Thế thôi...

    Nhưng mệt... muốn dừng lại ư ?... Không thể... Chỉ có thể nghỉ ngơi khi mà ta đã chết rồi...
    -------------

    Vậy là gần như xong một chuyện... Hết "giá trị" để "lợi dụng" ở một khía cạnh nào đó... Cạn kiệt "tài nguyên" để "khai thác"... Hay đó chứ... Thế là đá ta qua một bên ... Okie !!! Bớt một chuyện... Chẳng qua cũng chỉ đến đó mà thôi... Thất vọng ư ? Buồn ư ? Ích gì... Bạn bè đó... Ta cười... !!!... Mục đích "gần" ta đã đạt được... Không out thì để làm gì đâu... Ha...
    --------

    Bận rộn... Ấy thế mà vẫn dành time để nhớ... Ác... Bưa... Ghét...
    --------

    Hôm qua chơi bên kia với một đám nhóc... Thật là vui... Nhớ lại những ngày còn ở Huế... Cũng là một đám nhóc... không biết bây giờ ra sao... Nhớ quá... Nhớ những buối trưa vừa đi học về là 2 chú nhóc ào vào phòng "Chị P... Chị P..."... Rồi ở lỳ đến khi ta đi học... Nhớ những buối tối cuối tuần xuống sân chơi cùng chúng nó để rồi bị la "Sinh viên rồi mà còn chơi với rứa à ..."..."Dạ chưa, mới 12 thôi ạ..."... Cười và lại chơi tiếp... Ta nhớ cả những ngày mưa to 2 nhóc thì thầm "Ngày mai nước lên hết lầu một, rồi mốt lên lầu hai... Khi mô lên đến phòng em em sẽ dọn lên phòng chị ở..." Ác... Nhớ chỉ để mà nhớ thôi... Chiều qua mấy nhóc kia hẹn "Mai đến chơi tiếp nha..."... Nhưng lại bận nữa rồi... Buồn thật... Mấy khi được thoải mái không nghĩ ngợi như thế cơ chứ... Mấy khi...
    ------

    Ghét nhất là phải lựa chọn mà... Nhưng không thể không chọn... Ghét nhất mình thêm một cái là khi đã chọn thì nhất định không quay đầu lại, dù cho có hối hận, có nhận ra mình chọn sai rồi... Nhưng đã chọn là chọn thôi... Ai cũng hỏi tại sao ? Ta chẳng rõ... Nhưng ta là thế... Biết răng chừ... Đầy tự ái...
    ------

    Lấy lại niềm kiêu hãnh... Lấy lại tự kiêu... Lấy lại cao ngạo...
    --------

    Không ai viết cho ta chữ "Ác" nhỉ...
    -------

    Hic... Lại thế nữa... Ta lạnh lùng ư ? Nếu được như thế thì quá tốt rồi... Hope mà không được...
    ---------

    Thay đổi ư ? Chấp nhận và vui với cái mình đang có ư ? Nực cười... Kết quả là thế này đây ... Quá đủ...
    ----------

    Muốn sống
    tôi phải không ngừng
    để ở trong tôi một cái gì đó chết...

    Thêm một lần tuyên tử...
  19. Quảng Trị Thành viên

    Tối qua, 5 thằng 3 lít Xika. Máu anh hùng nổi lên thế là thành chiến trường.
    23h có đứa gõ cửa ( đình chiến từ 22h rồi đi ngủ) Báo cho mình 1 tin buồn. " Có thằng đâm lén sau lưng mày ". Đau quá ! Là bạn mà đi đâm mình ko phải bằng dao mà bằng lời nói.
    Ngồi suy nghĩ tới hơn 0 h sáng hôm nay mà vẫn nghĩ ko ra. Sáng 5h dậy vẫn nghĩ mãi ko ra.
    " Là ai đã đâm tôi 1 nhát đau thế này ? " Không 1 ai trả lời.
    6h hơn xuống dọn chiến trường: Chén, đũa, Xoong, Lẩu, Xika,Dao và Máu.
    Kết quả : 1 thằng bị dao cứa vào tay. 1 thằng đứt chân vì đá chén. 1 thằng " ăn " chén vì xông vào can.
    Là 1 trong 2 người ko đổ máu nên xuống dọn nhà.
    Tất cả tạo nên 1 mùi rất ... kinh.
  20. Trầm Tích Thành viên tích cực

    Lại than với thở... Chán... Mệt... Cái gì cũng đổ lên đầu 1 số ít người là sao ? Cả lớp bao nhiêu người cơ mà... Hết làm Gameshow rồi qua viết báo... Chán chê rồi lại "Đại sứ văn hóa"... Thần thánh sao ?... Viết tiếng Việt còn chưa rồi... Ghét... Ghét... Ghét.... Đã thế rồi lại còn phải làm bài kia nữa chứ.... Có đâu cái kiểu sướng lạ lùng... Đã không làm còn đòi đưa một cách đầy đủ, phần để nói và phần trình bày kia... Dẹp đi !!! Muốn nói sao không tự đi làm lấy... Bưa... Đã thế rồi hết người này đến người kia hỏi "Làm xong chưa?... Soạn xong chưa ?... Cho mượn photo nha...".... Bưa... Khốn khổ khốn nạn... Chúng mày đổ lên đầu bà trăm thứ công việc... Hỏi gì mà hỏi lắm thế.... Chúng mày ăn rồi chơi và chỉ biết hỏi thôi á... Ừ... Chúng mày giỏi !!! Mệt... bà tức lắm rồi á... Hỏi hỏi hỏi.... Không có đủ thứ... Làm làm làm... Viết viết viết... Mệt...

    Chạy hết chỗ này đến chỗ kia... Làm cho mà còn phải đi năn nỉ chúng mày coi với chả "góp ý".... Gớm.... Từ xưa đến nay bà vẫn ghét cái lũ mọt ăn lộc chúng mày mà...
    ------------

    Hôm qua đi học.... Kéo cái cửa... Rầm.... Than ôi !!! Thương thay cho cái tay iu quý của mình... Hic... Đau ơi là đau... Xui ơi là xui...
    Sáng nay vừa đi học về thì mẹ cal... Lại nhắc chuyện ăn với sữa... Ác... Lúc mô cũng bắt uống sữa hết á... Ghét...
    Đan len... Tranh thủ lúc nghỉ ngơi đan một chút.... Mãi mà chưa xong cái khăn... 20.11 mấy chị về rùi gủi về cho ba mẹ luôn á...
    Muốn ngủ mà khôg được... Ồn chết đi... Lại bắt mình nổi nóng... Mấy bữa ni muốn điên luôn á... Loạn... Loạn... và loạn...
    Đi chợ ghé vô nhà sách... Mua quyển sách học và 1 quyển truyện... Ác... Không biết có time mà đọc không nữa... Giờ ngủ còn không có...

    Chẳng biết bắt đầu từ đâu... Chẳng biết viết thế nào...

    Chợt nhận ra một cái gì đó... Muốn trốn đi thật xa khỏi nơi này... Đi thật xa... Đến một nơi không quen ai, biết ai cả... Mệt... Xuống luôn âm phủ càng tốt... (hic... không đủ can đảm)....

    Trời mưa... Đèn lóa... Không thấy gì hết... Mờ mờ ảo ảo... Lạnh...

    Nhớ...

    Kết thúc... Hết !!!
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này